Chỉ cần nhắc hai tiếng tình đầu là đã khơi gợi biết bao nhiêu cảm xúc từ chúng ta-những con người ngập ngụa trong bộn bề cuộc sống. Tình đầu như cơn mưa lành lạnh một góc trời hay chân mây nào đó, để có kẻ đeo trên vai suốt cả cuộc đời chẳng thể nào quên, trong khi có người gởi gắm chút dư hương nơi những dấu tích cũ rồi lâu lâu lục lại hoài niệm. Vâng, hoài niệm tình đầu nghe có vẻ thơ thẩn quá, nhưng mấy ai trong chúng ta chưa từng thẩn thơ hoài niệm mảnh tình xông xênh ấy trong những xốn xang của giây phút đầu tiên-cảm giác tim rung lên khi lần đầu tiên quýnh quàng, chộn rộn và lâng lâng mơ ước những điều viển vông nhất.
Bạn bắt đầu biết nhớ khi nào? Và tim bạn biết đau khi nào? Đó chính là khi bạn đã yêu. Lúc đấy bạn đã yêu, nhưng tôi không chắc bạn đã biết yêu chưa, bởi oái ăm là chúng ta thường chỉ biết mình đã yêu khi đã xa khỏi mối tình ấy. Yêu và biết yêu có gì khác nhau mà phải phân biệt rạch ròi như thế? Chúng đều là yêu cả, không phải sao? Tôi nói rõ như thế vì tôi không biết lúc yêu thì tôi đã biết yêu hay chưa, và tôi nghĩ đôi người cũng sẽ như tôi khi tình đầu đến thì lóng ngóng và bần thần. Nửa muốn tiến lên nhưng nửa lại sợ hãi muốn rút lui do thế giới ấy quá lạ lẫm không thể điều khiển, nửa thích người ta nhưng không nói, nửa biết người ta thích mình nhưng cũng không nói, cứ im ỉm làm thinh đối tốt với người ta, hay cứ im ỉm thinh lặng nhận tấm lòng của người ta mà thôi. Nếu bạn nói với tôi như thế về mối tình thứ mấy thì tôi sẽ không ngại ngần nói hành động như thế hoặc là dại khờ, hoặc là đểu cáng. Nhưng nếu bạn nói như thế về mối tình đầu thì tôi chỉ có thể nói bởi vì …nó là tình đầu vụng dại, khi con người ta chưa được tiêm vaccine nhận thức tình yêu-thứ mà mối tình đầu sẽ trở thành khi bạn đã chinh chiến trên tình trường. Tình đầu vốn dĩ đến lúc chưa có tiền lệ nào để chúng ta hình thành phản xạ của cảm xúc. Trong những giây phút của tình đầu là những lúc tâm hồn bị treo tòn ten như chiếc phong linh rung bần bật bởi cơn gió tình yêu, dù gió mạnh hay gió hây hây nhè nhẹ. Tình đầu vốn dĩ chông chênh như búp bê Mastrioska. Read more »
Em biết rồi cũng phải tạ từ,
rồi một mình hoàn một mình thôi.
Nhưng mặc cho vai gầy run rẩy
em không muốn nép mình dưới vành ô!
Tự nhủ khoan nghĩ đến hạnh phúc
để thỏa lòng được mê muội cuồng si!
Tự nhủ khoan thổ lộ gì hết
để tim mềm được phập phồng vì yêu!
Tình yêu nào cũng rơi theo mùa, anh nhỉ!
Đến, đi, tô điểm đời lặng yên.
Nên khoảnh khắc gọi là tình yêu ấy
rồi cũng rã như tượng băng tan trôi.
Hãy để lời tạ từ ngày sau nói
cho niềm vui được vui thêm một chốc
cho nỗi buồn cũng chóng buồn chóng tan!
Mà… mình tạ từ anh nhé!
Biết đâu mai này mình sẽ nói chào nhau!
Mà… anh ơi…
Trong lúc xa trời cuối đất
anh ngoảnh tìm cảm giác được yêu
hay anh tìm cảm giác từng yêu?
Anh biết em tìm cảm giác nào không anh?
Bởi nó là con tàu cát, con tàu của tuổi thơ vời vợi nỗi hoang mang,
con tàu cát bay theo gió, theo sóng hoang tàn tịch liêu.
Suna no utsuwa là một bản giao hưởng mang tên số phận, nơi con người đuổi bắt chính mình trong trái ngang. Số phận là trò chơi cút bắt mà cho dù bạn trốn thật kỹ thì sau những nhịp đếm năm mười vẫn sẽ tìm đến với bạn, dù bạn muốn hay không, dù bạn thay đổi nó như thế nào, nó luôn đúng bằng cách mà bạn ngỡ đã tránh được trong trạng thái tuyệt nhiên và ảo ảnh.
Phim viết về tâm lý tội phạm, chứ không đơn thuần là phim điều tra phá án. Bạn không phải mắc công đoán già đoán non thủ phạm khi xem, nhưng bạn sẽ bất ngờ với động cơ gây án của thủ phạm, một con người cố đào thải quá khứ nhưng vẫn bị quá khứ bủa vây trong niềm hoang mang và cô độc. Qúa khứ là một phạm trù tâm lý, chúng đeo đuổi những người bỏ rơi, trong khi bỏ mặc những người cố níu lại. Qúa khứ chờn vờn và ám ảnh, mãi miết như những con sóng miên man bờ cát dài, liệu có ngừng nghỉ bao giờ không?
Những cảnh quay trong phim khắc họa kịch bản bằng những toàn cảnh chênh vênh chập chùng. Khung cảnh như tranh như họa ấy khoét vào sâu hoắn nỗi đau mà cậu bé Hideo gánh trên vai, nỗi đau cô độc trong sự lãnh cảm của số phận. Hideo có một quá khứ lang bạt cùng cha suốt 3 năm, từ 7 tuổi đến 10 tuổi. Cậu bé lang bạt để trốn chạy số phận được sinh ra bởi cha-có số phận lạc loài giữa biển đời. Hideo lăn lộn cuộc đời để chạy trốn, để giấu nhẹm và thay tên đổi họ số phận, nhưng đến một ngày số phận vẫn giăng ngược lại đời cậu, nơi mà Hideo-mãi mãi vẫn chỉ là một cậu bé mà thôi, thì cậu lại ngây thơ dẫm lên vết xe đổ của cung đường mòn cha cậu đã đi qua. Hideo nào biết số phận điệp trùng nên dù có lãng tránh như thế nào chăng nữa cậu cũng không thể thoát khỏi nó, thoát khỏi sự trái ngang.
Phim ảnh có nhiều loại, có hạng chẳng đáng ba xu, nhưng cũng có loại khi xem phải khiến người xem nghiêng mình nể phục. Nể phục không phải vì nó hào nhoáng hay hài hước quá với những tràng cười giải trí, mà nể phục vì phim phản ánh lại được hiện thực với những góc nhìn đầy gai góc về cuộc đời và về giá trị nhân bản mà phim gởi gắm ở những sự sống. Shiroi Kyoto là dạng phim khiến người xem phải nghiêng mình nể phục nó vì góc nhìn trực diện, không khoan nhượng về những thứ được cho là thánh thiện trên cuộc đời này, mà ở đây là vấn đề y đức.
Shiroi Kyoto là một phim chuyên nghành y khoa, nhưng phim bàn sâu sát nhất là về y đức, một vấn đề dễ liên hệ hơn rất nhiều so với những kiến thức chuyên khoa chán ngán mà chẳng ai muốn hiểu, ngoại trừ dân y. Chính vì thế phim miêu tả thế giới y khoa thông qua cuộc sống của những bác sỹ trong một bệnh viện hàng đầu tại Nhật Bản, nơi người ta chính trị hóa y trường một cách nhuần nhuyễn, thâm sâu như những cơn sóng ngầm cuốn xoáy bất cứ ai đi sai đường. Thế giới y khoa ấy cũng là thế giới mà lợi ích cục bộ luôn được ưu tiên hàng đầu thay vì những khẩu hiệu sáo ngữ thường được giăng lên không biết ngượng ngùng. Thế giới ấy là một thế giới trông bình lặng nhưng tàn nhẫn đến khốc liệt nếu bạn chạm vào những tử huyệt của nó, và nó sẽ tỏa đi những vòi bạch tuột để thanh lý những yếu tố ngoại biên. Lợi ích chung ở đâu ư, ở trong mơ ước mà thôi! Đừng hy vọng hão huyền vào lợi ích chung được gion giỏn rao ở những bản tin hay bài thuyết giảng, lợi ích chung chỉ đến cùng nguyên lý Bàn tay vô hình mà thôi, nơi người ta vừa làm lợi cho mình, nhưng cũng vừa làm lợi cho đời. Shiroi Kyoto miêu tả lại nguyên lý Bàn tay vô hình trong thế giới y khoa một cách sắc sảo và thâm trầm từ góc nhìn của những tác gia, nhà làm phim có tầm nhìn và có đủ hiểu biết những vấn đề tâm lý chuyên sâu.
Điểm đặc sắc nhất ở Shiroi Kyoto là sự tinh giản nhưng cực kỳ chặt chẽ. Những áng tâm lý được phim miêu tả chân thực, sâu sát với vị thế những nhân vật được đặt vào. Shiroi Kyoto là một dạng phim tâm lý cân não nhân vật trong phim cũng như người xem ở ngoài, đòi hỏi người xem một cách thưởng thức nghiêm túc trong không gian căng thẳng với mâu thuẩn mang tính chất bất đặng đừng. Những mâu thuẩn trong phim tiệm cận sự hoàn hảo nên chẳng thể bắt bẻ được, phim không có một đoạn thừa thãi nào, không có một đoạn trình diễn nào. Mà tình tiết trong phim chuyển động tịnh tiến và khép kín vòng tuần hoàn với những nút thắt ngày càng cao hơn, chặt hơn để đưa đến cảm giác cân não chẳng thể dứt ra được-cảm giác thuyết phục người xem tuyệt đối trong dòng phim tâm lý mà không cần đến một yếu tố hù dọa người xem như những bí mật động trời, cái chết cận kề để người xem lo sợ như movie Vô gián đạo đã thực hiện rất thành công trong dòng phim tâm lý tội phạm. Shiroi Kyoto vượt lên những thể loại ấy, khi đề cập đến một vấn đề mang tính nhân văn bằng góc nhìn nhân bản, một điều mà rất hiếm phim nào có thể diễn đạt được. Phim để lại những câu hỏi hóc búa và những thực tại đẹp một cách oan nghiệt trái ngang về số phận, về con người và về ước mơ khiến người xem thắc thỏm nghĩ về bản thân, về gia đình và sự nghiệp.
Bản phối đầy đủ bài Tomorrow sử dụng trong phim ở link này, bản phối nguyên gốc của Takashi Kako ở link này.
Như đã nói phim có một phong cách tinh giản, nhưng không chỉ ở nội dung mà còn ở cách dàn dựng với những góc quay sắc lạnh trầm ngâm và những ca khúc không lời với bài thánh ca Amazing Grace như khúc chiêu hồn thăm thẳm đi vào cảm nhận của người xem. Diễn xuất của diễn viên thể hiện đầy đủ góc khuất trong tính cách nhân vật với độ chân thật cực kỳ cao, không hề lên gân, không hề thiếu đi ánh mắt thấu hiểu cho thấy sự già nghề của dàn diễn viên am hiểu đầy đủ tâm lý con người, thứ được tác gia và biên kịch gởi gắm vào từng nhân vật. Chính vì điều đó tạo nên sự cầu thị chân thật hiện diện trong từng thước phim khiến người xem đắm mình trong không gian ấy. Shiroi Kyoto là một phim cực kỳ gần gũi mà cũng cực kỳ xa cách khi nói về những vấn đề đời thường với cách kể chuyện tuần tự mà không hề thiếu đi tính hấp dẫn của dòng điện ảnh tâm lý. Vấn đề đắt địa nhất mà Shiroi Kyoto đạt được là sự đa chiều và tầm nhìn cao phù hợp với một bộ phim có nội dung sâu khiến phim cân bằng gần như tuyệt đối, miêu tả những thái cực đối lập nhau để người xem khó có thể bắt bẻ. Một phim được đầu tư công phu bởi đài Fuji TV nhân dịp kỷ niệm 45 năm thành lập đài nên gần như không khiếm khuyết khi người xem hòa vào vào cuộc đời những nhân vật, cũng như lý tưởng của họ và những cuộc chiến cân não giữa những con người học thức thật sự được dựng lên phim.
Xem phim để cảm nhận nét thâm trầm, nét hóc hiểm của những hệ tâm lý đặt trên tòa tháp đỉnh cao, tòa tháp lồng lộng giữa những cơn gió vô hình của lòng người, để thẩm thấu một chút sự cao sâu của lòng người, để thấm nhuần những cái giá phải trả cho những mong ước giản đơn mà cao vút, và để khâm phục sự đanh thép trong cách nhìn nhận và phân tích vấn đề mang đầy tính hiện thực nhưng nhân bản ghi khắc vào sâu thẳm trái tim người xem. Một drama Nhật hay nhất theo cảm nhận của tôi, như những bụi tuyết kim cương long lanh giữa trời đông giá lạnh để rồi trở thành ánh sáng lấp lánh qua đôi mắt người xem. Read more »
Là một phim về tuổi trẻ đẹp và một đoạn kết thông minh, phù hợp với diễn tiến của phim. Khẳng định là như thế, khi tôi dám cá khó có drama Hàn nào viết về tuổi trẻ (trong sáng) khá hơn Shut up.
Shut up flower boy band theo dòng phim thần tượng là chuyện không thể phủ nhận, nhưng điểm xuất sắc nhất ở phim là đoạn kết đã bức phá được ra tính chất thần tượng để tự trưởng thành trở nên một phim về tuổi trẻ, về ước mơ và lý tưởng sống trong cuộc hành trình tìm kiếm bản thân.
Điều tiếc nhất ở đây là phim thiếu một chút ngẫu hứng hơn nữa để vẽ nên cảm hứng của khán giả gần hơn. Tuy nhiên nếu bạn đang tìm kiếm một bộ phim trẻ trung nhưng không trẻ con, một phim vui vẻ nhưng không thái quá, một phim đi được từ trí óc vào trái tim thì nên tìm xem Shut up flower boy band, để bỏ quên đi cái lý thuyết một phim cảm bằng trái tim thì phải treo não lên cành quất, bỏ rơi luôn lý thuyết một phim vận óc để cảm thì không thể đi vào lòng người.
Tuổi trẻ là những kỷ niệm đẹp của đời người vì tuổi trẻ có nét vui vẻ trong hoang mang, có nhiệt huyết dám yêu dám bỏ và có sự trãi nghiệm đang lớn dần lên, đang tịnh tiến phát triển thành những trầm tích lắng lại như phù sa đắp bồi một ốc đảo khi chu du trên dòng đời, ốc đảo hạnh phúc.
Tuổi trẻ còn đẹp bởi có tình bạn và tình yêu, đẹp bởi chính sự đấu tranh giữa tình bạn và tình yêu như thế, để học cách chia sẻ và lựa chọn trong cuộc đời nhiều đánh đổi. Những thanh niên nam nữ trong phim đã có một thời hoa mộng với trãi nghiệm tình bạn đẹp đẽ, tình bạn của những con người không muốn cô đơn, nhưng cũng không muốn bạn mình cô đơn. Để rồi khi dù biết buổi tiệc nào cũng phải chia ly, nhưng cũng biết cách chia ly như thế nào mới có được dư vị lưu lại trong lòng người. Để khi mỗi người mỗi ngã nhưng những người hiểu nhau sẽ không bao giờ mất nhau.
3* rưỡi Nên thôi rate 4* cho tuổi thanh xuân đã mất của chúng ta. ^^
Vào một ngày nào đó, sau những gấp gáp đè nén của cuộc sống bộn bề, bạn chợt nhận ra mình lẻ loi giữa chính gia đình mà bạn ấp ủ, và nhận ra mình đã mất đi tự do, đè nén cảm xúc để rồi chẳng nhận được một chút thấu hiểu, đấy là chưa nói đến sự chia sẻ từ người đầu ấp tay gối. Bạn là một phụ nữ, nhưng bạn đã mất đi quyền được yếu mềm trong cuộc sống, bởi vì bạn đã có chồng, có con và có gia đình chồng, nên bạn phải hy sinh…
Có lẽ khách quen của blog này thì đôi người sẽ nghĩ rằng tôi cổ vũ ngoại tình, thứ mà dư luận nhìn bằng nửa con mắt. Nhưng tôi không cổ vũ ngoại tình bao giờ, nếu không nói là tôi ghét cái cách người ta tự bao biện cho nó. Nhưng tôi biết ngoại tình đã là hiện thực muôn đời của xã hội từ xưa đến nay, nên tôi chấp nhận điều đó như nó vốn có, không kỳ thị và cũng không thông cảm. Tuy nhiên với phụ nữ Á Đông thì dường như ngoại tình là cái tội nhơ nhớp nhất, ánh nhìn hướng về nó lúc nào cũng là sự soi mói kỳ thị lên lớp dạy đời. Người đời thường quên điều quan trọng không phải là người ta có ngoại tình hay không, mà là tại sao người ta ngoại tình và người ta có dám chịu trách nhiệm với cuộc đời mình hay không, trong đó có hành động ngoại tình. Vì ngoại tình không phải là một cái tội, mà là một hành động cần được nguời ta chịu trách nhiệm và ứng xử hợp lý.
Phim bắt đầu bằng những thước phim lặng ngắt rù rì, để rồi sau đó cậu nhóc 17 tuổi Josh đi từ tình huống hóc hiểm này đến tình huống hóc hiểm khác, khi mẹ cậu chết sau vì sử dụng heroin quá liều, và cậu quyết định về ở với bà ngoại cùng ba nguời cậu mà không biết đó là gia đình tội phạm đang bị cảnh sát chỉa mũi dùi chực chờ tiêu diệt.
Animal Kingdom là một phim crime cổ điển nhưng lạ lùng trong thời gian này đến từ Australia, một phim đẩy từ tội ác này đến tội ác khác và hình thành nên tâm lý tội phạm xuất sắc trên nền tảng bản năng sinh tồn nguyên thủy, nơi không có lòng thương, cho dù là thương xót người khác. Read more »
Kiseki viết về hành trình tìm kiếm phép màu của những người-nhỏ. Tôi gọi là người-nhỏ để phân biệt với người-lớn, và để tránh sử dụng những danh từ đồng nghĩa như trẻ em, trẻ con, trẻ nhỏ, những từ thường bị người lớn áp đặt cách nghĩ chỉ là con nít vào. Bởi thế giới của người-nhỏ là của người-nhỏ, chứ không phải của người lớn.
Phép màu là khái niệm về một thứ vô hình nên không kiểm chứng được. Tôi không thể khẳng định có hay không vì điều đó sẽ đi vào vòng xoáy tranh luận của chủ nghĩa duy tâm và duy vật, điều này rất phiền phức. Tuy nhiên nếu nói về niềm tin-có phép màu thì tôi có thể nói rõ ràng hơn một chút, vì niềm tin-có phép màu thường gắn với những nguời yếu đuối, những người không có hoặc chưa có khả năng cải tạo hiện thực bằng ý chí của mình nên chờ trông một thứ may mắn lớn lao đúng theo nguyện ước rơi xuống trên số phận của mình. Mà may mắn thì có lẽ dễ liên hệ với chúng ta hơn. Ở đây người-nhỏ Koichi cũng cầu mong thứ may mắn lớn ấy đến với gia đình của em, em muốn núi lửa phun trào để mẹ và em bỏ chạy khỏi Kagoshima, sau đó trở về Osaka đoàn tụ với bố và em. Một ước mơ mà lúc bé tôi cũng hay mơ tương tự mỗi khi muốn mẹ trở về ngay lập tức để ăn cơm cùng tôi thay vì để tôi ở nhà toàn ăn cơm với cô giúp việc. Nhiều khi cực đoan muốn tự gây tai nạn nếu lâu quá mẹ chưa về luôn. Thời đấy tôi đã đọc truyện Quỳnh Dao rồi haha.
Tuy nhiên ước mơ do Koreeda Hirokazu vẽ nên cho các em ý nhị hơn ước mơ của tôi, vì hoàn cảnh của Koichi ảm đảm hơn tôi, ba mẹ em ly hôn, em sống ở nhà ngoại và bị chia tách với một đứa em trai gắn bó từ nhỏ. Em ước mơ sự đoàn tụ của gia đình để mọi người lại được ở bên nhau, vượt qua khoảng cách của nỗi nhớ dày vò. Sự chia ly mà em nhận thức được là sự chia ly thật sự, để không thể trông chờ gì nữa, nên cần một phép màu mới có thể thay đổi cục diện. Uớc mơ của em vì thế khắc khoải hơn, đau đáu hơn vì một nỗi đau đã ghim vào số phận. Trẻ em Nhật trưởng thành hơn so với Việt Nam do nền giáo dục Nhật Bản dạy các em tính tự lập, tự trọng từ rất sớm, thêm vào đó do hoàn cảnh không như ý nên khiến cho các em già dặn hơn so với lứa tuổi một chút. Nhưng những người-nhỏ-không-vô-tư thì tinh nhạy lắm, các em sẽ nhận thấy được mâu thuẩn xung quanh nếu chúng hiện diện, và các em vẫn luôn học cách chấp nhận của riêng mình, khác cách người lớn một chút. Read more »