April Bride: khi hạnh phúc thật sự được nâng niu

Tôi xem phim này sau khi biết tin nữ diễn viên Jang Jin Jong qua đời vì căn bệnh ung thư dạ dày và đám cưới bí mật của cô . Chính vì thế xem phim này để làm sáng rõ đám cưới đó phải chăng là tình yêu và nó có hạnh phúc thật không? Nếu bạn cũng như tôi từng đặt ra câu hỏi đó thì câu trả lời sẽ có trong phim.

Đầu tiên tôi xin khẳng định đây không phải là một bộ phim khám phá các chi tiết mà là khám phá sự  sâu thẳm của tình yêu và hạnh phúc.

Tôi tự hỏi trong suốt quá trình xem và sau đó nữa: hạnh phúc là gì, hạnh phúc diễn ra như thế nào, …, rất nhiều câu hỏi về hạnh phúc cứ cuốn tôi vào dòng suy nghĩ không dứt về nó.

Bộ phim cho tôi cái nhìn thật đơn giản về hạnh phúc, có thể chỉ một nụ cười, một ánh mắt, những đánh đổi để biết đầy đủ hương vị được ”hạnh phúc”.

Đây là một phim bi tuy có buồn nhưng không lụy khiến những giọt nước khán giả phải rơi vô nghĩa . Tôi khẳng định chắc như thế.

Những khuôn hình chậm buồn được lia chắc gọn, diễn xuất nhẹ nhàng và nhuần nhuyễn nhưng chứa đầy cảm xúc của của các diễn viên sẽ đưa người xem vào cảm giác bình yên trong hạnh phúc thật sự. Nam diễn viên Eita (đoạt giải nam diễn viên phu xuất sắc nhât Hochi film Awards lần 34 2009 trong phim Dear doctor, từng góp mặt trong Nodame cantabile, Last friend) với mái tóc xù khá ấn tượng sẽ mang đến bạn cảm giác an bình trong phim bi với lối diễn đơn giản, đăc biệt vẻ đẹp và lối diễn thanh khiết rất trong sáng của Nana Eikura cũng là một điểm nhân của phim này.

Trong phim có nhiều khoảng lặng cho suy nghĩ người xem len vào tác phẩm, đôi lúc là tính nhạc nhẹ nhàng rất đỗi bình yên khiến tôi cảm thấy cái chết không nặng nề như mình tưởng…(^-^)

Nội dung phim dựa trên một câu chuyện có thật. Câu chuyện về đám cưới của một người phụ nữ mắc căn bệnh ung thư vú chỉ còn sống được một tháng. Một đám cưới vội vàng nhưng thật sự hạnh phúc…

Và tôi nhận ra hạnh phúc là:

Trước khi cả hai cùng đón nhận sự thật về căn bệnh:


Một cuộc sống bình thường, những sinh hoạt bình thường, những buổi đi dạo, một cái ôm choàng vai trên giường đơn giản… Đó là hạnh phúc.
Và…
Khi phát hiện ra người yêu bị bệnh, khi phát hiện lọn tóc người yêu rơi xuống, và nhận ra rằng mình sợ mất người yêu…Đó là hạnh phúc.
Khi được người yêu quan tâm lo lắng, khi day dứt vì sợ mình là nguyên nhân cho sự đau khổ của đối phương và quyết định chia tay…

Đó là gì, phải chăng cũng là hạnh phúc… trong sự khổ đau?
Cách đón nhận mọi việc của nhân vật trong phim thật điềm nhiên. Họ không cố chống lại số phận, không cố phản kháng lại những cay nghiệt của cuộc đời…

Cô gái ấy chia tay bạn trai và vào việt phẫu thuật cắt bỏ ngực, không chống lại những bản năng day dưa của tính cách phụ nữ, bên cha và tìm thấy bình yên.
Dạo trước biển mênh mông, hòa vào thiên nhiên bao la và rộng lớn, tìm kiếm sự yên tĩnh của tâm hồn…

Tôi nhận thấy nụ cười của cô thật trong, nụ cười thanh khiết lạ lùng, bình tĩnh và không sợ sệt tử thần xung quanh mình…

Sự thanh thản đó phải chăng là hạnh phúc?

Anh đến bên cô, nhẹ nhàng trước biển với sóng và gió, tình yêu và sự thương cảm bao quanh nhẹ nhàng.

Và một trong những cảnh cảm động nhất của phim được tác giả vẽ nên, chính xác là thế, một người đàn ông nhìn thấy một khuôn ngực phẳng lì của một ngừoi phụ nữ.

Sự thật vô cùng đau lòng trước một khung cảnh bình yên.

Nhưng cái ôm giữa sóng và gió phải chăng là tình yêu?

Lần đó, tôi thấy nhân vật nam chính khóc thành tiếng lần đầu, nghẹn lại vì tình yêu và lòng thương của anh cho một người phụ nữ, người con gái mà anh yêu.

Và khi họ bên nhau:


Một phòng bệnh nhỏ nhưng tình cảm ngập tràn. Cô ở đó điều trị bệnh, anh ở đó để chăm sóc cho cô, sáng anh đi làm, tối trở về,…BÌNH YÊN…

Những câu thoại nhẹ nhàng: em không muốn anh mất việc vì em…

Em muốn làm gì, em muốn ăn gì,…?
Những mẫu đối thoại đó bình thường như thế nhưng đi vào lòng người..
Sự quan tâm là tình yêu.

Và khi phát cả hai đạp xe đạp dạo trên con đường, những giọt nuớc mắt người con trai lại rơi một mình, đằng sau bóng chiếc xe đạp lăn nhanh… Hạnh phúc là gì? Tôi tự hỏi lòng

Nếu bạn đi tiếp theo nội dung cốt truyện … sẽ có những hạnh phúc khác thật đẹp…

Và khi bạn chứng kiến cảnh nụ hôn, có thể bạn sẽ rơi nước mắt, không phải vì diễn viên khóc lóc thảm thiết mà chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc lăn qua khóe mắt và tan đi trong hạnh phúc. “ Anh có biết khi cưới em anh sẽ gặp phải những khó khăn khi cưới một người con gái sau em không?’’

Hạnh phúc là hạnh phúc thế thôi.

Hạnh phúc khi một người con trai đội mưa tìm một chiếc nhẫn đính hôn cho kịp ngày, tình yêu bỗng đẹp lạ lùng xóa tan sự lạnh giá của đêm, của mưa và của chính con người với những suy nghĩ hờ hững.

Một đám cưới diễn ra với cô dâu tóc đinh nhưng đẹp lạ lùng, chú rễ mỉm cười hạnh phúc và ánh mắt long lên mãn nguyện. Hạnh phúc đâu cần dài lâu, đâu cần mãi mãi..

Và sự ra đi là tất yếu, sự ra đi được báo trước nên không làm cho người trong cuộc bất ngờ. Nỗi đau được kìm lại với tiếng khóc câm lặng, với cái gục đầu thương tiếc…

Trong phim chỉ có 3 đoạn người chồng khóc.

Một trước biển mênh mông, một trong căn phòng bệnh nhỏ hẹp, và một lần trong trước di ảnh ( chính xác là đoạn băng, tôi không tìm được từ nào hay hơn, nên có thể coi là di ngôn+ di ảnh) của người con gái mình yêu, khóc một mình và khóc thỏa lòng, anh được khóc trước tình yêu vẫn tồn tại mãi mãi trong lòng mình. Tiếng khóc nức nở, nứớc mắt nước mũi chảy chỉ một lần như giải tỏa những nỗi đau cố kìm lại của một người đàn ông với tình yêu thật sự …

Những giọt nước mắt của hạnh phúc….

Hạnh phúc là khi ta nâng niu những điều tưởng chừng bình thường nhất…

Categories: Japanese movies | Tags: , , | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.