Những mảng màu đơn sắc trong bức tranh tuyết rơi ngày đông.

Will it snow for Christmas

Will it snow for Christmas? Một câu hỏi gợi ý cho người xem cảm giác thật đẹp với những bâng khuâng: liệu tuyết có rơi trong ngày Giáng Sinh để ấp ủ những mơ ước của người xem về hạnh phúc.

Biên kịch và đạo diễn đã rất cố gắng họa lại bộ phim với những khối, mảng, đường-nét một cách gần gũi nhất. Họ đã vẽ nên những nỗi đau định mệnh để kéo nhân vật chìm trong tâm lý bất định đi tìm một thứ  hạnh phúc đẹp và thơ mộng. Với ý nghĩ đó tôi tự hỏi sao mình lại không cảm nhận vẻ đẹp của bộ phim qua cái nhìn khi thưởng thức một bức tranh tình yêu. Và tôi sẽ làm điều đó dưới đây.

Will it snow for Christmas? không chỉ là một bức tranh mà thôi, theo cách nhìn của tôi Will it snow for Christmas? là 3 bức tranh tại ba thời điểm khác nhau với cùng một phong cách vẻ. Bộ phim được cấu trúc diễn ra theo diễn tiến thời gian với diễn biến tâm lý phức tạp của nhân vật khiến nó trở thành 3 bức tranh được vẽ liên tiếp và từ đó bức tranh trước có ảnh hưởng đến màu sắc chủ đạo của bức tranh kế tiếp. Trước tiên tôi đi tìm hiểu và cảm nhận riêng rẽ từng bức tranh và sau đó liên kết chúng lại để cảm nhận đầy đủ toàn bộ cái đẹp của toàn cảnh tuyết rơi trong giáng sinh.

Bức tranh của quá khứ với cảm xúc đầu đời và nỗi đau định mệnh.

Khoảng thời gian Kang Jin 18 và Ji Hwan 16 tuổi, những độ tuổi vừa đủ để có cái nhìn về cuộc đời với những khao khát và trăn trở về thân phận của mình trong xã hội. Những độ tuổi để cảm xúc trong lòng có thể chớm nảy sinh để con tim rung lên trước tình yêu đầu đời. Những điều đó đã chi phối màu sắc chủ đạo của bức tranh là một màu trấng pha một chút tinh khôi và một chút tang tóc từ  cái chết của Ji Jong.

Kang Jin với tình yêu dành cho người cha của mình, là cung bậc cảm xúc mạnh mẽ khiến Ji Hwan cố công tìm kiếm chiếc mặt dây chuyền tưởng rơi xuống sông.

Kang Jin với những mặc cảm về nghề nghiệp của mẹ mình để hằn học lên chống đối lại sự  coi thường của xã hội đối với mẹ mình cũng như sự xem thường bản thân của mẹ theo cách nghĩ của một đứa con trai mới lớn chưa biết chấp nhận quan điểm sống của người khác.

Kang Jin với tình yêu  (phải chăng là tình yêu?) đối với cô bé ương nghạnh Ji Hwan, những tranh cãi hay xao động kiểu học trò. Nó chẳng phải là những cảm xúc sâu sắc gì cho lắm, chỉ là sự đáp trả những trò chơi tuổi mới lớn – trò chơi tình yêu. Tình yêu đến như trò chơi nhưng ra đi và để lại những niềm day dứt khôn nguôi cho cả hai người chơi nó. Trò đùa của số phận.

Ji Hwan với sự ương nghạnh trong tính cách luôn làm sự việc thêm rắc rối. Cô bé hồn nhiên cũng nhận ra rằng con tim mình đã rung lên với sự nồng ấm mà Kang Jin dành cho mình. Có thể là một nụ cười hay đôi khi là sự  chăm sóc từ đôi giày thể thao mà thôi. Cảnh quay này khá có ấn tượng với tôi vì đôi chân trần của Kang Jin đã bước chân vào lãnh giới của tình yêu kiểu học trò thật sự . Ji Hwan cũng vậy với bước đi lệnh khệnh trên đôi giày cao gót đã dẫn cô bé bước vào những cung bậc cảm xúc hạnh phúc của tình yêu.

Chỉ vậy thôi thì mối tình này cũng chỉ là một mối tình thơ ngây với kỷ niệm đẹp. Và điều đáng nói là gì để mối tình này cứ ám ảnh trong hai con người đến thế?Đổ ập vào đôi vai của hai người trẻ tuổi là cái chết của anh trai Ji Hwan, cái chết mà nguyên nhân gián tiếp từ sự  hoài vọng về một chiếc mặt dây chuyền- đại diện cho người cha của Kang Jin. Câu nói ”con đã mất cha rồi” như khóet sâu vào những day dứt như thế.  Tiếp đó là sự day dứt với cảm giác tội lỗi về cái chết của anh mình. Và tiếp nữa là sự mất cân bằng trong tâm lý khi vô tình nghe mẹ nói ”sao người ra đi không phải là Ji Hwan”. Chóang váng trước lời nói đó, sự tổn thương thật sự khi nghe được chính mẹ ruột mình nói điều đó, lời nói rát buốt như muối xát vào vết thương đã sâu hoắn trong lòng một cô gái mới lớn vì cái chết của anh trai. Cô quyết định ra đi để tìm lại cân bằng, hay chính xác để chạy trốn cảm giác là kẻ tội đồ và dư thừa trong gia đình. Sự ra đi để trừng phạt bản thân mình vì cảm giác tội lỗi do mình gây ra. Dằn vặt bản thân mình với cái ước ao giá như đây không phải là sự thật. Ji Hwan lúc này mất cân bằng tâm lý thật sự , cô tự kỷ ám thị chính mình đã gây ra mọi chuyện.

Kang Jin tỏ tình như một sự an ủi với Ji Hwan về cái chết Ji Jong nhưng không đúng lúc càng làm nỗi đau trong Ji Hwan nghẹ lại và phải trực trào ra. Kang Jin lãnh đủ… Những lời nói cay độc, những sự dối gạt nhau trên sự phẫn nộ của Ji Hwan với chính mình và thế giới xung quanh được dịp bộc phát ra đổ lên đầu Kang Jin cả, một sự tìm lại cân bằng tâm lý nhất thời, một phản xạ không điều kiện để cô gái 16 tuổi chống chọi lại nỗi đau trong tim mình.

Cảnh quay chia ly với dòng sữa đổ như một đường gãy biểu thị cho sự tan vỡ của bức tranh quá khứ. Một sự tan vỡ cần đến 12 năm mới phai mờ nỗi đau.

Bức tranh tình yêu trong tuyết bay sau 8 năm xa cách.

8 năm sau, họ gặp lại nhau tình cờ.

Kang Jin trở thành một chàng trai gần như hoàn hảo, anh đã vượt qua mặc cảm về thân phận của mình, chấp nhận số phận của mình với vẻ điềm nhiên mà con người ta cần. (Thú thật tôi súyt bỏ bộ phim này khi thấy Kang Jin làm trong công trường, nếu thế tôi sợ bắt gặp lại những nhân vật Ko Soo từng đóng trong những bộ trước, nó làm tôi nản thật sự). Và tính cách Kang Jin là một điểm nhấn trong phim cùng với diễn xuất của Ko Soo. Một tính cách khá hay: kiệm lời và chỉ nói khi chẳng đặng đừng, nhưng nói ra câu nào câu đó đều đi vào lòng người. Với tính cách đó: quyết đóan và âm thầm hy sinh cho người mình yêu với tình yêu thầm lặng Kang Jin đã từng bước từng bước một xoa dịu nỗi đau trong trái tim Ji Hwan. ( Tôi thật sự thích kiểu yêu như thế nên nó hớp hồn tôi ngay, và có đôi lần khi xem phim tôi liên tưởng đến tình yêu huyền thọai của thuyền trưởng Rhert trong cuốn tiểu thuyết gối đầu giường của mình ). từ đó dẫn lối cho con tim Ji Hwan đi về với ”bình yên”.

Nói về Ji Hwan trong thời ký này thì đây là quá trình Ji Wan xoay sở với cuộc đời một cách vụng về với tâm lý vẫn còn bị ảnh hưởng từ  cú shock tinh thần 8 năm trước. Cô bước đi trong cuộc đời và tìm kiếm cho mình niềm an ủi khi nói chuyện một mình với tấm ảnh gia đình, một tâm lý không định hình rõ màu sắc trong nó. Cảm giác trong cô chỉ là những dằn vặt về quá khứ.  Cô quyết định cố yêu Tae Jun thì phải, tôi có cảm giác tình yêu của cô dành cho Tae Jun chỉ là cố bấu víu vào lý do để sống trong cuộc đời mà thôi. Sau lưng sự  nhìn nhận không quen biết Kang Jin của cô  là nỗi đau thật sự với những cảnh quay cô nấc lên rồi đập vào lồng ngực mình để có thể giải tỏa nỗi đau nghẹn trong tim mình. Cô cần Kang Jin để xoa dịu nỗi đau quá khứ, xóa đi những vết thương và hối tiếc dằn vặt lòng mình.

Kang Jin đã làm được điều đó. Kang Jin đã cố gắng đưa cô trở lại sống với hiện tại chứ không phải chìm ngập trong những ký ức tang thương. Kang Jin âm thầm chịu đựng với một tình yêu dành cho Ji Hwan tựa như vĩnh cữu 1 đời người. Những tình tiết được vẽ nên với 2 tình yêu bao quanh đôi nhân vật chính để tôn thêm tình yêu vĩnh cữu của họ. Tình yêu có cái sắc trắng từ sự hội tụ của các màu sắc trong quang phổ khác nhau và tụ về thành những hạt tuyết lất phất bay trong đêm mùa đông. Để nỗi đau tan ra và hạnh phúc bay lên.

Có lẽ trước khi đề cập đến cảnh quay trên thì tôi phải quay lại những diễn biến trong bức tranh tâm lý của cả Ji Hwan và Kang Jin để cảm xúc được thăng hoa trong khoảnh khắc ấy.

Kang Jin chấp nhận hy sinh sự nghiệp vì tình yêu một cách quyết đoán. Chấp nhận đánh đổi một phần cũng muốn trả lại cho Ji Hwan từ những mất mát của quá khứ mà một phần gián tiếp vì anh. Và thật sự  Kang Jin phải cảm ơn Woo Jung, cô gái có cá tính mạnh mẽ và thóang đãng đã yêu anh chân thành.

Ji Hwan từ đó hiểu được tình yêu của Kang Jin và vực dậy được bản thân đi tìm hạnh phúc của mình. Thứ hạnh phúc làm cô được trẻ con lại lần nữa.

Kang Jin quay về với làng quê trong lành để tiếp tục cuộc đời của chàng trai 26 tuổi. Và anh tìm được hạnh phúc thật sự trong một đêm tuyết rơi với nụ hôn đẹp lung linh làm ấm hai trái tim với quá nhiều nỗi đau.

Bức tranh tình yêu này được tác giả vẽ nên theo màu chủ đạo như bức thứ nhất với thủ pháp phối màutương tự như bức tranh thứ nhất nhưng đã tạo được độ bóng từ các mâu thuẩn nên màu sắc bức tranh thật hòa hợp với các đường vẽ thể hiện tính logic của các mâu thuẩn , nét vẽ thể hiện đầy đủ cảm xúc và tình cảm của nhân vật với các mảng màu sáng tối đan xen tương xứng của các sắc độ đậm nhạt khác nhau là thành công lơn nhất của bộ phim. Chính điều đó đã tạo nên sự cân xứng tuyệt vời được taoh ra từ những điểm bất cân xứng trong các mâu thuẩn. Không thể đòi hỏi hơn ở một bức tranh tâm lý đặc tả về tình yêu có được cái thuyết phục về tâm lý đên vậy.

Bức tranh ”chết màu” do biên kịch pha lại một màu đã dùng trong bức tranh trước.

Nếu bạn đã xem qua rating Kdrama của tôi bạn sẽ thấy lạ tại sao một người chuyên chê phim Hàn như tôi tại sao nãy giờ chỉ toàn khen phim này không? Thì đây, vấn đề cái kết muôn thửu mà tôi thường nhắc về phim Hàn lại được tôi tiếp tục ca. Đọc hay không là quyền của bạn. :d

Tôi khá thích quyết định của Kang Jin trong tập 11 mà tôi lấy lý do là tính ”đời” của nó và sự phức tạp trong tâm lý của một người đàn ông với những sự đấu tranh nội tâm sâu trong tiềm thức của mình. Một sự chạy trốn số phận như Ji Hwan đã làm 8 năm về trước cộng với sự trả giá cho lòng hiếu thảo và những day dứt cho quá khứ thì quyết định của Kang Jin là có thể chấp nhận được với cách ra quyết định tránh ra quyết định để hối hận về sau. Ôi quyết định gây tranh cãi này mặc dù nó bị nhiều người không thích thì tôi vẫn cố chấp thích. nhưng cách giải quyết để thay đổi quyết định đó thì khiến tôi thất vọng thật sự cho một Kang Jin, cho biên kich Lee, cho bức tranh mà biên kịch này cố vẽ khi không còn những phút  ngẫu hứng của một người nghệ sỹ.

Cách tác giả pha màu cho bức tranh này là một sự lặp lại của bức tranh trước nhưng tiếc thay tỷ lệ pha màu không thích hợp, và do pha quá nhiều nên màu bị chết và bức tranh trở nên nhạt nhòa và không có cái thần để bật lên mà thể hiện một sự sao chép kiêng kỵ trong nghệ thuật. Bức tranh 6 tập cuối là một bức tranh sao chép không hơn không kém. Sự cố gắng của tác giả cho trọn vẹn hai chứ ”hạnh phúc” lại khiến cảm xúc của người xem kém hoàn thiện theo các mâu thuẩn dông dài bị drama hóa của bộ phim. Tôi tự hỏi 4 tập 12,13,14,15 của bộ phim nhằm để làm gì. Để giải quyết các mâu thuẩn nội tâm trong Kang Jin ư? Tôi không nghĩ vậy. Tôi thấy 4 tập đó chỉ là những đoạn phim tản mạn kể về Kang Jin và Ji Hwan không mục đích mà khiến người xem bực mình mà thôi. Một quá trình dài 3 năm Kang Jin vẫn không quên được Ji Hwan và Ji Hwan thì vẫn bên cạnh thì lý do anh cố thuyết phục mình không đến với Ji Hwan có thắng nổi bản chất và lòng tham của một người đàn ông không? Ai cũng có mưư cầu về hạnh phúc cho bản thân mình, ai cũng có cảm giác khao khát hơi ấm của người mình yêu cả. Và người ta nếu không thể giải quyết triệt để mâu thuẩn trong bản thân mà cụ thể với Kang jin là chạy trốn tình yêu của Ji Hwan thì quyết định cố làm anh giả của Ji Hwan chỉ làm cho bộ phim mang tính kịch nhiều hơn mà thôi.

Con người thật hoặc không thánh thiện như thế hoặc không nhút nhát đối diện với số phận như thế. Nó có phần thiếu thống nhất với Kang Jin những tập trước. Như tôi nói với một người bạn, tôi có thể hiểu được quyết định của Kang Jin nếu nó là quyết định tại thời điểm chứ không phải là một quá trình suy nghĩ những 3 năm của Kang Jin. Vì biên kich cố tạo ra 6 tập phim sau chỉ cố làm cho hoàn hảo bộ phim và đưa ra sự  so sánh trong bức tranh tâm lý của Ji Hwan và Kang Jin với cùng một nút thắt là sự day dứt về cái chết của Ji Jong nên khiến khán giả có sự  so sánh giữa cách giải quyết mâu thuẩn tâm lý hai nhân vật là điều không tránh khỏi. Ji Hwan được Kang Jin xoa dịu nỗi đau một cách từ từ rất thuyết phục, nỗi đau từ từ liền sẹo để tình yêu thăng hoa trong tập 10. Còn Ji Hwan có tầm quan trọng thế nào với Kang Jin trong 6 tập 4 tập này. Vô cùng mờ nhạt, tôi có thể trả lời như thế. Tôi thấy cô không làm gì được để giải tỏa sự day dứt của Kang Jin cả mặc dù cô là bác sĩ.

Vậy thì 4 tập đó được tác giả ve lên chỉ tạo cảm giác thừa thãi cho khán giả mà thôi. Một nút thắt là sự run rủi của số phận cho Kang Jin gặp lại mẹ sau 3 năm xa cách, để rồi hai người mẹ gặp nhau và tạo ra kịch tính cho phim. Sự tình cờ đó không thuyết phục được tôi vì cái xác suât của nó là không cao. Và đến khi nhận ra điều đó thì Kang Jin cũng chỉ đấu tranh yếu ớt cho tình yêu của mình, cơ hội quá nhiều cho Kang jin và tôi nghĩ sự chờ đợi của Ji Hwan quá vô vọng nếu không có mẹ Kang Jin xuất hiện và đấu tranh cho hạnh phúc của hai người.

Cái tôi cần để tác giả giải quyết mâu thuẩn trong nội tâm Kang Jin là tầm quan trọng hay tình yêu của anh dành cho Ji Hwan đến đâu để anh tự đấu tranh với chính mình và vượt khỏi mặc cảm, day dứt mà mình có với gia đình Ji Hwan thôi. Tại sao tác giả để cho tâm lý nhân vật Kang Jin đi theo hướng giải quyết lòng mình rỗng trước khi đón nhận lại tình yêu của Ji Hwan kia chứ . Như vậy có tuyệt đối quá không? Khi xem phim này thật tình tôi nghĩ sao tác giả không để Ji Hwan bị một cái gì đó (tai nạn?, cô đi đâu đó xa? hơi ác nhỉ.) để Kang Jin nhận ra tầm quan trọng của cô và đi tìm tình yêu của mình và bỏ qua sự thánh thiện ích kỷ của mình thì có lẽ phim thuyết phục tôi hơn.

Khi tôi xem hết tập 12, tôi vẫn trông chờ một sự chấp nhận lạc quan của nhân vật Kang Jin để tự điều hướng suy nghĩ và tình yêu của mình, tôi vẫn cố ru mình rằng biên kịch sẽ tạo đuợc sự đột phá chứ không ngờ biên kich đi theo lối mòn hoàn hảo của tình yêu.

Nói chung tôi thấy thật tiếc cho một kịch bản tưởng chừng như hoàn hảo lại có nguyên 4 tập thật sự thừa.

Bàn về tập cuối, nó được vẽ lên với những nét tương quan trong cấu trúc tập 10. Những trường đoạn xung đột được đẩy căng lên và một cái kết hạnh phúc với nụ hôn với những lời tâm tình tự  sự  cũng như tập 10. Cũng nơi chốn định mệnh với tập 10 là chốn chia tay cũ thì tập này là dòng sông cũ. Nhưng do so sánh với tập 10 thì tập này không kéo người xem chìm vào cảm xúc hư ảo được. Nó ”sáng” quá trong dự tính của người xem vì thiếu độ bóng trong bản chất nên dù biên kịch đã cố vẽ và tô những màu huyền ảo đến mấy cũng không làm bức tranh đẹp bằng tập 10. Và tôi không thích cách giải quyết mâu thuẩn trong người mẹ Ji Hwan một cách không triệt để như tập cuối đưa ra.

Theo tôi thì cái gì đó mờ ảo luôn đem lại cảm xúc cho người xem hơn cái rõ ràng và khi biên kịch cố tình đặt lên bàn cân những cảnh quay trong phim cũng như tìm cái đối xứng cho bố cục bức tranh toàn cảnh lại là cái …dở nhất trong phim này. Khi so sánh thì chắc sẽ có cái hay cái dở mà thông thường người xem nhớ đến phần đầu, cái kết phim nhiều hơn là đoạn giữa. Và cái kết này mờ nhạt hẳn so với đoạn đầu. Vậy thì tại sao lại liều lĩnh đưa ra những sự tương đồng như thế? Có lẽ sự so sánh nào cũng khập khiễng chăng. Cảnh quay hay nhất trong tập cuối có thể nói là cảnh Kang Jin thả chiếc mặt dây chuyền vào dòng sông cũ cũng như thả trôi quá khứ để tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân.

Bàn một chút về qúa khứ với hai tình yêu của thế hệ trước.

Đi vào tập đầu phim với 2 người phụ nữ  yêu cùng một người đàn ông. Định mệnh ngang trái đã khiến hai người thật sự yêu nhau phải chia tay vì một lời nói dối. Tình yêu để rồi sau đó còn day dứt mãi trong trái tim mẹ Kang Jin và ba Ji Wan cùng nỗi lo sợ cứ hằn rõ ảm ảnh trong mắt mẹ Ji Wan. Mối tình như thế này đã bắt gặp rất nhiều trong phim Hàn rồi và bạn sẽ đặt câu hỏi nó sẽ được giải quyết như thế nào khi tình yêu này cứ dần liên quan đến tình yêu đôi trẻ. Khi xem phim câu trả lời sẽ có với sự mặc nhiên của cuộc đời. Cảnh phim đáng chú ý đối với tập hợp tình yêu này là cảnh mẹ Kang Jin nằm vạ trước xe tải và bị đánh khi chiếc xe mà ba mẹ Ji Wan đi qua, liệu ba Ji Wan sẽ làm gì với vô lăng và sẽ làm gì với trái tim của mình?

Những đêm mẹ Kang Jin đứng trước cánh cổng không khóa nhà Ji Wan để chờ đợi một cái gì đó vô vọng từ một lời hứa, một lời hứa cho người đàn ông trọn vẹn chữ  ”nghĩa phu thê”. Đứng đó mòn mỏi chờ đợi … và gặp một lần duy nhất… với những cảm xúc cao trào. Tôi tự hỏi tình yêu của họ là điều gì mà khiến thời gian chẳng thể xóa mờ. Tình yêu của họ là hai niềm day dứt, hai sự khao khát và là sợi dây bó buộc họ trong mớ bồng bông cuộc đời. Nhân vật người cha không dám đánh đổi hay chính xác là trả một cái giá hời cho quyết định của mình, tai sao thời trai trẻ lại thế và không sẵn sàng đương đầu với cuộc đời để có tình yêu? Một điều gì đó cứ xóay trong đầu tôi là sự không cương quyết của người cha, là sự dây dưa cầu toàn trong ông, ông không muốn có lỗi với ai nhiều cả, ông không quyết định khi mọi việc có thể dễ dàng mà lại quyết định khi sự việc khó khăn hơn. Có lẽ phải trả lời chính mình là vì đó là cuộc đời và chỉ có người trong cuộc mới hiểu. Có lẽ phải hiểu quyết định của ông trong tập 11 là quyết định cho bản thân mình sau sự cầu toàn cho người khác, và để trọn vẹn cho một chữ ”tình nhân ngãi”. Cuộc đời đôi khi cầu toàn quá và tìm sự đối xứng hay cân bằng lại chuyển sự mất cân bằng cho những người xung quanh mà cụ thể là Kang Jin?

Sự yên phận,nổi loạn, sự mưu cầu hạnh phúc, khao khát tình yêu hay tham vọng của bản năng đều có trong tình yêu ”già” này. Từ những sai lầm và dối trá trong quá khứ của người này kéo theo sự day dứt của người khác… Và nó cứ day dứt mãi vì họ không chấp nhận hiện thực, họ níu kéo một tình yêu vĩnh cữu huyền hoặc trong suy nghĩ  nhưng lại không có gan để thay đổi số phận khi có thể, không có sự nhẫn tâm để dứt khóat một lần cho xong và kéo dài mãi cuộc đời mình chìm trong sự đau khổ do chính họ tạo nên…

Tác giả không giải quyết triệt để các mấu thuẩn này mà cố ý để nó lưng chừng với những niềm hối tiếc của hai người đàn bà, với tình yêu nhiều hệ lụy của họ và cái tan tác của tiếng khóc nghẹn ngào trong tập 11. Hạnh phúc đã không trọn vẹn cho một ai khi hai người vừa bắt đầu một cuộc hành trình mới trong cuộc đời. Liệu cha Ji Wan có hạnh phúc?  Liệu mẹ Kang Jin có hạnh phúc? Liệu rằng trong lòng họ có lúc nào tuyết rơi không?

Tóm lại toàn bộ bộ phim có một kết cấu tưởng như hài hòa lại không thật sự hài hòa, 4 tập gần cuối có một sự lạc lõng nhất định  với các tập còn lại. Bức tranh sử dụng quá nhiều thủ pháp để tô điểm cho nó nên hơi loãng ở đoạn cuối. Nhưng đây là một bộ phim đáng xem và bỏ thời gian suy nghĩ về nó vì chất cổ điển và những góc quay đẹp, những khung cảnh thơ trong nó.


Categories: Korean dramas | Tags: , | 26 Comments

Post navigation

26 thoughts on “Những mảng màu đơn sắc trong bức tranh tuyết rơi ngày đông.

  1. GinkoVal

    Đánh dấu ĐÃ ĐỌC
    Một bài viết tâm huyết, có lẽ Ohanami thật sự thích phim này nên mới dành nhiều tình yêu cho nó đến thế.

    Cho phép Ginko khất lại chưa phản hồi chi tiết được nhé, vì thấy bạn dành thời gian cho nó thế này thì Gk cũng phải dành thời gian kỹ lưỡng hơn.

    Ơ, nhưng mà trước tiên có lỗi đánh máy thì phải

    “Chỉ vậy thôi thì mối tình này cũng chỉ là một mối tình thơ ngây với kỷ niệm đẹp. Và điều đáng nói là gì để mối tình này cứ ám ảnh trong hai con người đến thế?Đổ ập vào đôi vai của hai người trẻ tuổi là cái chết của anh trai Ji Hwan, cái chết mà nguyên nhân gián tiếp từ sự hoài vọng về một chiếc mặt dây chuyền- đại diện cho người cha của Ji Hwan.” <– chỗ này phải là cha của Kang Jin chứ nhỉ?

    Hì hì, hẹn gặp ^^

    • Cảm ơn Ginko nhiều.
      Lúc đầu ohanami viết rất có cảm hứng sau đó hơi mệt và đuối ở phần cuỗi do buồn ngủ🙂 . Dù vậy vẫn cho đăng đã rồi mới sửa từ từ. Vì khi đăng rồi thì sẽ có trách nhiệm phải sủa cho đàng hoàng.
      Thích tính cách Kang Jin và ánh mắt Go Soo. Có thể nói bộ phim này là bộ phim tạo được nhiều cảm xúc nhât cho ohanami trong năm 2009. Bộ phim này là phim yêu thích nhất 2009 của ohanami, có thể nói thế.

  2. tinysunbl

    Phew…bài này là một bài luận văn cảm nhận chứ không phải là một blog post bình thường nữa… viết rất tâm huyết và honest.

    Ohanami cho là tính cách của Kang Jin hay, kiệm lời nhưng rất sáng suốt và ân cần. Mình nghĩ nhân vật này hoàn hảo quá: đẹp trai, nhân hậu, tài giỏi, thông minh, yêu mãnh liệt…vv. Xem thì thích nhưng mình không có liên hệ được. Có lẽ là vì mê cái hoàn hảo của nhân vật nnày ên tới 6 tập cuối, khi nhân vật có những dấu hiệu rạn nứt, chúng ta cảm thấy câ chuyện mất đi tính cân đối của nó?

    “Thú thật tôi súyt bỏ bộ phim này khi thấy Kang Jin làm trong công trường, nếu thế tôi sợ bắt gặp lại những nhân vật Ko Soo từng đóng trong những bộ trước, nó làm tôi nản thật sự “->INTERESTING! Ohanami đang nói tới phim và dạng nhân vật nào thế? Marrying A Millionaire? Green Rose?

    *thump up*

    • Ohanami thì thích tính cách như Kang Jin, có lẽ do ohanami hợp gu với những tính cách như thế. Thích nhiều lúc không có được lý do rõ ràng. Tuy nhiên ohanami thích chính là điểm không hoàn hảo của Kang Jin trong cái gật đầu làm anh trai giả của Ji Hwan, nhưng biên kịch cứ để Kang Jin u mê trong quyết định đó suốt 3 năm thì không thuyết phục.

      Ohanami thấy câu chuyện có thể hay hơn nếu được rút ngắn lại và ohanami thì không ủng hộ biên kịch tạo ra một cái kết khá dây dưa trong khi có thể giải quyết một cách gọn và hay hơn.

      Lúc xem cảnh Kang Jin làm việc ở công trường ohanami nghĩ ngay đến When a man is in love, Marrying A Millionaire. Vì hai bộ đó xem khá chán với mô típ nhàm chán. Khi xem hai bộ đó, ohanami cố lắm mới xem hết nổi.

  3. NTB

    Lãng mạn ghê gớm. Đọc bài này thấy phong cách H đối lập với ngoài đời nhiều quá H ơi.
    Phim này mấy tập cuối dài dòng quá nên không thích, thích mỗi Go Soo đẹo trai thôi. Diễn viên đóng cũng được chứ không thật sự hay. Phần bức tranh chết màu đó phân tích đúng ý B. Sao lại vẽ làm gì nữa khi đã hết hứng chứ. Đúng là biên kịch viết mấy tập cuối khi hết sự ngẫu hứng rồi nên cứ công thức ráp vô làm thành đoạn kết đuối.

    • Sao mà bạn tìm vô được cái blog này vậy. H nhớ H đâu có quảng cáo cho ai đâu ta. Nhìn cái yahoo mới biết đúng bạn đó. Tự tin vậy không sợ nhầm à. Thì cuộc sống ảo nó phải lãng mạn để bù vô cuộc sống thật khô khan của tụi mình chứ B.
      Phim Hàn hay vấp phải vấn đề cái kết muôn đời mà. Mà sao dạo này bạn có vẻ bỏ bê tình yêu Hollywood của mình mà chuyển sang Châu Á rồi à?

  4. PIP

    Tò mò, vui, buồn, đau, sung sướng, hạnh phúc, bực bội, hi vọng, thất vọng, chán nản, mãn nguyện vì thôi thì 2 người cũng đến được với nhau.
    ^^!

    • NH

      NH thích phim này lắm đó. Ko Soo trầm trầm và câu chuyện tình yêu nó lửng lơ nhưng chung thủy.

  5. PIP

    Giờ đang nghe lại Because it’s you nên nhớ WSIFC ghê gớm ^^

    Đúng là 10 tập đầu phim hay bao nhiêu, lay động cảm xúc bao nhiêu thì đoạn cuối khiến mình thiệt như đâm vô bức tường ấy, thất vọng với hầu hết tất cả các nhân vật. Bực bội lắm khi bố Ji Wan và mẹ Kang Jin đã quyết định ra đi cùng nhau lại nhưng đến cuối thì cũng không vượt qua được trách nghiệm, bực lắm khi Madam Cha biệt tích 3 năm để lại bao cay đắng, đau khổ cho con trai mình. Thất vọng với Kang Jin khi ích kỉ tự ôm hết trách nghiệm trên vai, thất vọng với Ji Wan đã vượt qua quá khứ nhưng hành động vật vờ, không dứt khoát. Thất vọng với mẹ Ji Wan, luôn tự cho mình là nạn nhân của mọi chuyện.

    Mọi nhân vật ngủ quên trong sự ích kỉ của chính bản thân mình mà không biết tự cách đứng dậy vượt qua nó. Thật sự thì ai mà chả ích kỉ, pip không trách điều đó nhưng khi nhận hậu quả rồi mà vẫn như thế thì mình không hiểu.

    • NH

      Mình cũng không thể hiểu nổi Kang-jin mấy tập cuối nữa, nhưng mình vẫn thích vì mình…không hiểu á. Con người mà, có những hành động của một ai đó mình chẳng thể hiểu được.

      NH thấy trong phim này ai cũng sống đời riêng, chỉ không thích tình tiết spoiler ông bố chết đột ngột như thế, nó nhát tay và để phim lòng vòng. Nếu để ông bố còn sống và để ông từ từ thu vén cho cuộc đời ông, cũng như con cái thì NH sẽ thích hơn. Mọi chuyện xoay về đó mà biên kịch để lý do Kang Jin phải khó xử nó nhẹ hều nên thành ra loãng. ^^

  6. PIP

    Cái khúc ông bố chết thiệt là quá lãng nhách mà, đã không dám tiến tới mà lại để những người còn lại sống trong mớ bòng bong như thế thật không đáng, thà ông ta cứ đi luôn đi thì mình còn thấy có lí. Mà nhân vật ông bố là nhân vật mình thấy khó hiểu nhất phim, lằng nhằng trong tình cảm.

    Kang Jin mấy tập cuối pip thấy hơi có mâu thuẫn với đoạn đầu sao ấy, nhất là cảnh KJ và JW quyết định nói về tình cảm của 2 người cho bà mẹ nhưng bà mẹ ngất. Lúc đó KJ quỵ xuống gần giống với cảnh mà KJ đi từ phòng cành sát ra, cảm giác con người không thể tự đứng lên trên đôi chân của chính mình, cảm giác hoang mang không biết mình làm như thế có đúng không, cảm giác mệt mỏi đến tận cùng có thể hiểu được khi KJ chôn sâu tình yêu của mình và mang trong mình tội lỗi với chính người mình yêu thương nhưng trong cảnh bà mẹ ngất thì là gì?
    Đặc biệt cái khoảng thời gian 3 năm trôi qua đúng là rất vô lí, nếu như ý đồ của biên kịch khi đề cập trong tập cuối là quãng thời gian mà KJ cố chôn vùi tình cảm với JW thì thế chẳng lẽ 3 năm với JW lúc nào cũng ở bên như thế chẳng ăn nhằm vào đâu còn trong mấy ngày (mấy tuần) sau đấy chỉ vì mấy hành động, lời nói của cô( trong 3 năm ko hề có sao?) thì lại ảnh hưởng đến như thế?

    JW trách KJ là chỉ làm mọi việc theo ý mình, trách anh làm mọi việc này vì mẹ anh còn cô thì sao? JW cũng có khác gì đâu chứ?

    Đoạn cuối theo mình thấy là khá rối, mình xem mà nhiều khi cũng chả thể thông rõ được là như thế nào.Đặc biệt mấy vụ biên kịch cố tạo ấn tượng nhưng giải quyết chán.

  7. PIP

    Mình thích Go Soo từ phim Green Rose á, không biết NH xem chưa? nhớ hồi đó xem trên ti vi mà thích ghê luôn đó, tính ra thì đến thời điểm hiện tại lúc trước có thích Go Soo giờ thì thích Lee Dong Wook^^

    Mình xem blog NH thì thấy NH thích Hyun Bin, Go Soo với Lee Dong Wook nhưng không biết thứ tự thế nào đây? ^^

    Go Soo phim này đóng hay hơn hồi GR đó nha, những khúc nào chiếu tới bạn là ăn đứt khúc đó. Mà Go Soo trông cứ hiền hiền sao ý nhỉ, hay là 1 mình mình thấy thế :”>

  8. NH

    Kang Jin quyết định hy sinh cho mẹ mà, vì thật sự thì mẹ Kang-jin đến với bố Ji-wan thì Kang-jin chấp nhận lãnh hết hậu quả và vá víu lại hậu quả hai người kia để lại, sống vật vờ vì thương mẹ đó.🙂 Tình tiết này thì NH thích vì NH thích câu chuyện tình mẹ con, người mẹ không phải người mẹ hoàn hảo. Vụ Kang-jin không đến với Ji-wan thì NH hiểu, nhưng NH mệt cái tình tiết đóng giả con trai bác kia, dramatic quá đáng.

    Còn ông bố quyết định đến với mẹ Kang Jin vì ổng biết ổng sắp chết, nhưng mà ổng chết đúng kiểu dramatic để lại một mớ hỗn độn đau cả đầu. Đoạn kết để gặp lại bà mẹ rồi mới giải quyết được đâm dở, vì nếu không gặp lại bà mẹ thì Kang Jin phải sống làm sao suốt cuộc đời, câu chuyện đâm vụn vì không biết vứt qua cái gì cần vứt í. Hì hì.

    NH không xếp hạng diễn viên yêu thích đâu, lúc này thích người kia nhất, lúc sau thích người nọ nhất. Nhưng Hyun Bin bị mất thiện cảm chút ít vì cái phim ngôn tình Secret Garden rồi, NH ghétttttttttt ngôn tình. NH xem hết phim Ko Soo đóng rồi trừ mỗi Greenrose, dạo phim đấy nổi NH không xem phim Hàn.

    À, quên nữa, NH không xem Aruitemo tại Japanest, nhưng để NH nhờ bạn sub đó xem lại file đó cho.🙂

  9. PIP

    Dù biết là chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó, vì trách nghiệm nhưng mà quá trình KJ “thức tỉnh” nó không được thuyết phục và làm rung động cảm xúc như với JW đó, không những thế còn làm mình xem cứ rối lên ^^

    Nhân vật mẹ KJ mình thấy hay, đúng là không phải người mẹ hoàn hảo nhưng luôn biết cách dung hòa mọi thứ, tiếc mỗi cái chi tiết 3 năm trời đằng đẵng thì mình cũng có hiểu nhưng không cảm thông được ^^

    Tính ra từ đầu đến cuối phim có 1 nhân vật rất thống nhất từ cách suy nghĩ đến hành động là cô nàng giám đốc Lee Woo Jung, mình cũng thấy đây là một nhân vật hay. Thích nụ cười của cô này ^^

    Về nhân vật mẹ của Ji Wan, mình *cảm thấy* hình như bà ấy cảm nhận được mọi chuyện từ trước khi biết hết mọi thứ từ khá lâu rồi. Ở tập 12 thì phải, lúc KJ với JW nói chuyện với nhau mình thấy 1 bóng người chỗ cửa (hihi) nhưng theo mạch phim thì đến gần cuối bà mới biết nhỉ? hay là cố tình không nhớ đến chứ thực ra cũng biết có gì đó rồi? lạ ghê, cái này là tự mình nghi thôi :”>

    À, mình down được part2 phim Aruitemo rùi ^^

    *ngoài lề xíu* bộ bạn LDW dạo ni cứ pải gọi là phơi phới sắc xuân luôn, hôm bữa thời trang sân bay không nói chi hôm bữa thời trang biển với cây xanh từ mũ đến quần, áo thấy ngộ ghê ^^
    Còn vụ ngôn tình thì lúc trước có thử nghía qua nhưng do không nuốt nổi văn phong nên không bao giờ rờ tới nữa, nhưng mình cũng chẳng biết là truyện nó motip như nào chỉ biết dạo này trào lưu mạnh ghê^^

  10. PIP

    À lại quên, Go Soo hát hay hơn Lee Dong Wook nhỉ? haha

  11. NH

    Hình như NH nhớ là mẹ Kang Jin lúc bỏ đi không biết Kang Jin định cưới Ji Wan đó. NH nhớ là Kang Jin lúc luồng dép vào cho mẹ bảo đi là lúc chấp nhận để mọi việc dừng lại đó. Còn mẹ Ji Wan thì NH không hiểu nổi, bảo bị bệnh tâm lý hoảng loạn thì cũng được, nhưng mà nhớ nhầm búa xua theo …kịch bản thì NH cũng chẳng quan tâm. Khi bỏ đi rồi mẹ Kang Jin đâu biết có chuyện gì để giải quyết đâu, bà ấy đã đi thì không trở về nữa, vậy nên NH mới không thích bố Ji-wan chết lở cở vậy, một đi, hai ở để thế cục phim căng hơn, biên kịch nhát tay, cái Sorry I love you của biên kịch này nhiều đoạn cũng nhát tay và màu mè vậy á, hì hì.

    Nh thích diễn viên nhưng không nhận là fan ai bao giờ vì NH không biết nhiều về ai hết, càng biết càng giảm thích thôi hì hì,chỉ nhớ LDW hát dở, Ko Soo thì không biết đâu vì chẳng nhớ nữa. Còn thời trang thì NH cũng không quan tâm lắm, trẻ hay già đều thích, đừng dây dợ quái dị là được.🙂

  12. PIP

    *Ô NH thay avatar đổi sang tím mộng mơ rồi à*

    NH nhắc mình mới nghĩ lại thì đúng là KJ mới nói đùa với mẹ là yêu JW thôi nên mẹ KJ mới không biết được mức độ tình cảm của con mình như nào *đó mình bảo khúc cuối làm mình rối mà*, làm mình cứ trách mẹ KJ từ đó tới giờ hihi
    Cái vụ nhớ nhầm mẹ JW đúng là nhảm hết cỡ đó, sao mà có kiểu nhìn gà hóa cuốc vậy chớ, Mà thoi nói chung thì phần cuối phim cũng đuối hơn phần đầu rất nhiều, mình xem thấy đúng là bực bội như mấy phim bi trước của hàn, không phải vì thích phim quá quá từ đầu thì chắc mình drop luôn. Dù vậy, vẫn thích phim nên giờ mới nhớ nhiều tình tiết vậy chứ bình thường xem phim khác mình toàn xem xong quên luôn không chỉ khoảng 1 thời gian ngắn là quên hết ^^

    Cái đoạn Go Soo hát cho mẹ nghe qua điện thoại trong phim đó NH, mình nghe thấy hay hơn bạn LDW hát. Bạn LDW hát dở thiệt nha nhưng trong rừng những bạn hát hay thì bạn hát dở lại thành đặc biệt haha.Nhớ đến người hát dở nhớ đến bạn Dan Ah trong Family Honor, bạn LDW hát vẫn còn hay chán haha
    Mà bạn LDW bên ngoài thiệt tưng tửng luôn đó ^^

  13. NH

    Avatar của NH là cảnh kênh Otaru đó PIP, mà màu xanh thẫm chứ đâu phải màu tím đâu.🙂

    Nhắc đến vụ Ko Soo hát khiến NH nhớ rồi, hát khá ha, nhẹ nhàng. Nhưng mà NH nhớ là nhớ bài Độc tình của Will it snow for Christmas, NH thích bài này lắm nha, nghe da diết nhưng mạnh mẽ. Chèn vào đây vì lâu lâu mới có bài nhạc Hàn NH thích. Hì hì

    Một vài câu NH thích trong bài này:

    Ngay cả khi anh bỏ lơ em và bước đi.
    Ngay cả khi anh cố quên em mà không hối tiếc gì.
    Ngay cả khi anh yêu lại với một tình yêu khác…

    Anh mãi tìm kiếm nơi chốn có em hiện diện…
    Ngay cả khi anh ngốc nghếch như thằng khờ thì anh vẫn sẽ làm mọi cách để em có thể lại thấy anh.

    NH cũng thích Will it snow for Christmas lắm đó, nó dở thì chê vậy thôi chứ thích thì vẫn thích nhiều lắm. Trong phim này NH cũng thích cô nữ hai, nhưng không thích đến độ thấy nv này hơn nv chính. NH thích Kang Jin và thích câu chuyện tình chung thủy trong phim này, đau đáu và đẹp đẽ nhưng buồn và trưởng thành. Xem phim này thấy biên kịch tôn trọng khán giả, dẫu tình tiết phim có khập khiễng một chút thì NH vẫn cảm thấy biên kịch yêu nghề viết và muốn mang đến cho khán giả những nhân vật chân thật chứ không phải fan-service nhan nhản bây giờ.

  14. PIP

    Hihi ai bảo ava bạn nhỏ quá làm chi nhìn qua thì giống màu tím lắm đó ^^

    Nhạc phim WISFC hay nhỉ, mình thấy cũng không nhiều bài hát nhiều bằng các phim khác mà lời nhạc ý nghĩa, nhiều khúc rất hợp với cảnh trong phim ấy, có mấy cảnh tâm trạng của các nhân vật mà nhạc cất lên làm mình vừa nghe vừa nhìn lời mà thấm thía. Nhưng mà mình nhớ bài Because it’you nhất nghe hoài không chán. Bài Độc tình đoạn đầu dồn dập mà cũng thật da diết như NH nói, rất đúng với tâm trạng của nhân vật Kang Jin ^^

    Câu chuyện tình yêu buồn nhưng vô cùng đẹp, một tình yêu thủy chung khiến người xem trải lòng và khấp khởi nhiều hi vọng. Pip thích nhiều cảnh trong phim lắm, như cảnh Kang Jin cõng Ji Wan và Kang Jin cõng mẹ mình, hay như sự chấp chới của Ji Wan khi thấy Kang Jin bị thương muốn chạm vào vết thương ấy nhưng không thể và bỏ đi, hay cảnh Ji Wan năm thứ 1, lớp 3 liều lĩnh đến phút cuối, hay là cảnh 3 người mẹ Kang Jin- Ji Wan- Kang Jin nhìn nhau khi bà mẹ chuẩn bị ra đi, hay là cảnh Kang Jin chấp nhận cho mẹ ra đi và kiềm lòng giữ Ji Wan lại mà lòng mình đau đớn thay cho họ….

    Pip cũng cảm nhận đươc biên kịch muốn đem sự chân thành của mình đến với khán giả, mà NH xem phim Thank you chưa? Sorry, I love you chắc NH xem rồi không biết 2 phim ấy thế nào?

    • NH

      Sorry I love you thì NH bình thường, vì nó có chất dramatic nhiều nên NH không ấn tượng. Thank you thì NH chưa xem. Trong Wil it snow for Chrismas NH cũng thích nhiều cảnh, thích cảnh Kang Jin luồng dép cho mẹ, hát cho mẹ, cảnh hai anh em trét bánh kem, cảnh Kang Jin nhìn từ đằng sau Ji Wan-thêm cảnh ôm nhau nhìn ra trời tuyết nữa, cảnh Ji Wan đi tìm mẹ Kang Jin, rồi cảnh Ji Wan nói với mẹ mình về việc nhớ nhầm, cảnh Ji Wan chặn xe lúc Kang Jin xỉn nằm bệt giữa đường nữa…

      Because it’s you nhạc thì dìu dặt nhưng ca sĩ hát thì NH thấy cô ấy nhã chữ cứ cố kéo dài ra nên nó rè rè🙂 , bài Độc Tình thì NH thấy ca sĩ nhã chữ cảm xúc gọn gàng nhưng vẫn da diết, kéo dài đúng chỗ cần kéo dài và dịu dàng đúng chỗ cần dịu dàng. Hì hì. Nghe đến mấy đoạn Gwen-cha-na , gwen-cha-na; i-je-wa, i-je-wa dịu dàng và đầy yêu thương.🙂

      NH xem phim hay cái gì không biết chứ nếu thấy tác giả/biên kịch mà coi thường khán giả thì NH sẵn sàng đá bay không thương tiếc đâu. Cộng với cảm nhận biên kịch dạy đời nữa thì cũng đá bay luôn, xem mệt.🙂

  15. PIP

    Dạo này rảnh rang ghê luôn nên có khi mình xếp lịch xem Thank You vậy, bây giờ đang muốn xem drama nào hài hước, tưng tửng nên lục lọi mấy phim coi sao đây. Lúc trước có xem được ep 1 phim Long vacation thấy cũng được nhưng mà giờ mình đang thích xem movie nhật rồi nên không xem drama nữa, mà mỗi movie mình xem lai rai đến ít nhất 2 tuần mới chuyển qua movie khác ^^

    Mà cái cảnh KJ nhìn từ đằng sau là cái cảnh trời mưa đó à NH? hay là cảnh trong tập cuối khúc anh chàng mỉm cười rồi chạy bên cô nàng? Cnf cảnh chặn xe lúc KJ xỉn là cảnh nào vậy nhỉ?

    Nhắc đến vụ day đời cũng khiến mình bực kinh khủng đó, lúc trước thì cũng dễ tính không sao chứ mà dạo gần đây thì chắc tắt phụt màn hình luôn, khỏi xem cho khỏe, mệt mấy vụ đó kinh khủng.

    • NH

      Cái Long Vacation xem khá lắm đó PIP. ^^ NH nghĩ khá hơn Thank you, đợt trước NH xem nhiều phim của Jang Hyuk nhưng đến Thank you thì không xem vì kịch bản của Jang Hyuk chọn không đều tay. ^^

      Cảnh Kang Jin nhìn từ đằng sau Ji Wan thì nhiều lắm, nhưng NH thích đoạn đầu lúc mà Ji Wan còn chưa chia tay anh chàng vai thứ đó. NH xem phim có mùi giáo dục thì vẫn xem được nhưng sẽ nhớ biên kịch đó để tránh lần sau khỏi đụng lại. Hì hì.

      Mà movie Nhật có nhiều phim cũng dở lắm á, chứ không phải phim nào cũng hay đâu.🙂

  16. PIP

    Thế movie nào dở vậy NH ? phải hỏi trước hông là mình xem thì kể cả dở đến hay cũng cố xem cho hết chứ không bỏ giữa chừng được, không như drama nếu mà dở quá thì ngủ gật cho hết phim thôi :”>

    Hôm nay đọc nhiều tin hay ho ghê. Có tin về phim mới của Song Hye Kyo mà có “Ji Wan bé” đóng, giờ mới biết nhỏ đó tên Nam Ji Hyun, trời ơi lúc mình xem phim thấy thích nhỏ đó ghê luôn, thích Ji Wan lúc bé lắm lắm đó, người đâu mà liều lĩnh ghê hihi mà cô bé đóng đó diễn đạt thật, rất tự nhiên từ ánh nhìn cho đến giọng nói. Nói thật là khúc đầu xem phim hay vậy nên lúc về sau khi các nhân vật lớn cả thì mình có không thích Ji Wan của Han Ye Seul bằng nhưng dần dần thì cũng cảm thông cho nhân vật hơn ^^

    A NH này, dạo này có đọc tin của Dong Wook không? hoho

    • NH

      Thường movie Nhật NH review là phim hay, phim dở NH ít review lắm, nhưng xem cũng nhiều nên kể ra cũng nhiều lắm á, có mấy phim thị trường cũng nhảm như ai thôi.🙂
      NH thì có cảm tình với lứa nhỏ trong Will it snow for Christmas, chỉ thích Ko Soo đặc biệt thôi, hì hì, đợt đó NH mới mở blog mà viết đến 2 bài dài ngoằng như thế này là thích lắm đó. Hì hì.
      NH thích Song Hye-kyo, vì cô ấy xinh đúng kiểu NH thích và có vẻ bơ bơ NH thích nữa, hôm qua Song Hye-kyo đẹp thật, cô bé kia nhìn quen nhưng lớn hơn nhiều ha, NH nhận không ra, PIP nói mới biết.

      Lee Dong-wook khùng khùng á hả, hì hì, dạo này cố tửng để PR cái phim mới ghê luôn, xổng trại nên nói năng tự do và quậy bù đấy, riết một hồi nói nhiều quá đâm chán thì lại im im lại thôi.🙂

  17. PIP

    “có cảm tình” là nói giảm nói tránh đó hử bạn NH? chứ mình là mình nghi bạn Cha Kang Jin cũng choáng hết cả tâm trí bạn rồi lắm đó nha hehe

    Mừ bạn Lee Dong Wook cố tửng để PR phim á? mình cứ tưởng đấy là bản tính của bạn từ trước đến nay rồi cơ ^^

    • NH

      Kang Jin là mẫu NH thích đó, nói ít làm nhiều, hơi cứng đầu nhưng mà chân thành và chung thủy. LOL. Đúng là có nói giảm vụ “có cảm tình” vì NH cũng thấy bình thường với dàn diễn viên lứa nhỏ, nhưng không ghét, không thích lắm thì tính có cảm tình cũng được ha. ^^

      Lee Dong-wook dạo này nói nhiều đó, dạo trước không nói nhiều như vậy đâu, tính tình thẳng thắn chứ không có niềm nở, và trả lời cực kỳ bơ chứ không có “mát lòng” người nghe nhiều như dạo này.🙂 NH nhớ không nhầm thì trong My Girl Lee Dong-wook trả lời phỏng vấn về cảnh hôn là hôn thì cứ hôn thôi chứ hồi hộp gì, trong La Dolce Vita thì Oh Yeon-soo và Lee Dong-wook bảo lạnh quá hôn cho xong chứ chẳng chú ý đến cảm giác gì. Dạo này trả lời mùi mẫn quá chứ còn gì nữa, hì hì. Hai năm thiếu mùi gái nên xổng trại quậy vậy đó. LOL

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.