Tạm biệt Ji-wook và Scent of a woman

Hai tháng trời phim lên sóng và gần 3 tháng trời nhấp nhổm với bạn Lee Dong-wook và Scent of a woman đã hết vào hôm qua. Như một người yêu-ngay lúc yêu đã không có ý định lâu dài thì khi chia tay phải nói tạm biệt với bạn để rảnh lòng đi tìm người yêu khác chứ biết sao giờ.🙂 Mà đã tự nhận là người yêu thì biết bạn có lỗi gì cũng bỏ qua được tất, bạn có không hoàn hảo thì vẫn bỏ qua tất và lấy đó làm kỷ niệm. Chia tay bạn thì không tiếc, nhưng sẽ nhớ những lúc vui vẻ có bạn bên mình, thế thôi.

Diễn văn theo trình tự nhé.

Cảm ơn bạn đã mang lại cho tôi niềm vui sau hơn nửa năm tôi xàng qua xàng lại mà chẳng có lấy ai để mà thích và quan trọng hơn khiến tôi quên được phim Hàn có một bạn khác tôi từng chăm chút nhưng không hài lòng nên đã đá bay xong mà vẫn còn bực. Bạn thế vào đó, nhẹ nhàng và lung linh khiến mắt tôi sáng lên thấy bạn đẹp quá. Vẻ đẹp của cách bạn là một người hướng về thiên nhiên, mà đặc biệt là đồng quê. Miền quê Okinawa là nơi tôi thích nhất, trong trẻo và mơ màng nhưng xán lạn và tươi mới. Vùng quên Wando đơn sơ, và một chút bờ biển ở đảo Jeju nữa (tôi không thích Jeju ^^). Bạn đi về với thiên nhiên thay vì ở rú trong trường quay nên tôi biết bạn cực, phải chạy qua chạy lại để tìm kiếm cảnh thơ mộng vào để vẽ nên những bức tranh đẹp nhất hết khả năng. Cảm ơn bạn vì như thế nhé, vì những cú quay fan-service cả cảnh lẫn người khiến tôi không bực mình điên lên rồi quạu quọ có quay phim không mà cũng không biết quay như cái bạn tôi quen nửa năm trước.

Tôi thích vẻ đẹp của bạn Ji-wook, đặc biệt là lúc ở Nhật. Cảm ơn bạn đã mang vẻ đẹp như thế lại để tôi ngắm, và cảm ơn hair stylish (hình như là của Nhật) đã khiến bạn đẹp nhưng lại rất gần gũi và tươi trẻ, về Hàn bạn có bớt đẹp lại một chút do xử lý ánh sáng và make up còn đậm vẻ nhân tạo. Chỉ có cái nắng ở Okinawa mới che đi được lớp phấn trên mặt khiến Ji-wook tươi sáng đến độ tôi phải đặt từ lung linh để miêu tả lại. Tôi thích vẻ lung linh đó, thích cái hạnh phúc ban đầu khi người ta chưa nhận ra là hạnh phúc và nỗi nhớ của chính mình trong tình yêu. Và cảm ơn những góc quay tuy không đắc địa nhưng lại miêu tả lại được đường nét vẻ đẹp mà tôi không phải tiếc công download bản đẹp nhất về nhìn bạn rồi phải chê lên chê xuống quay xấu hay gì gì đó.

Cảm ơn vì bạn đẹp rồi giờ cảm ơn bạn vì bạn hay hay. Bạn hay theo một cách nào đó, còn chưa tinh tế hay ngẫu hứng khiến tôi phải ngoảnh qua ngoảnh lại mà tấm tắc sao bạn hay thế, nhưng bạn hay vì bạn gần gũi, vì bạn có chút vụng về như chính cuộc đời đa dạng muôn màu mà tôi biết nhiều khi tôi lơ đãng bỏ qua những mơ mộng lãng mạn nào đó. Bạn không phải là bài thơ hay nhất, bạn bình bình với nội tâm bình bình, chẳng quá quyến rũ nhưng cũng chẳng quá cao sang, đôi lúc bạn thích nói lắm về cái nhân sinh quan sống của bạn, về bài học ý nghĩa nào đó như cuộc sống hôm nay thật ý nghĩa nên hãy giữ gìn và cố gắng khiến tôi không thích cách bạn phải tự nói lắm như thế, nhưng cũng cảm ơn bạn đã đưa cái ý tứ đó vào phim để khi nào tôi cảm thấy thích sẽ nghĩ về bạn với đặc trưng đó khiến cuộc sống đẹp hơn.

Tâm lý nhân vật bạn phân tích vai phụ thì được nhưng sâu vào vai chính thì tôi vẫn chưa ưng, tôi vẫn thấy nó đơn giản quá, cái nỗi đau sắp chết và sắp mất đi người yêu còn quá đơn giản. Bạn khóc hơi nhiều, hơi mít ướt để khắc họa biểu cảm của nhân vật trước nỗi đau nhưng lại thiếu đi cảm giác lo sợ khẽ khàng khi sắp mất đi cái gì đó khiến tôi rung động. Bạn buồn tôi có buồn vu vơ, nhưng không rung động vì cảm thấy các bạn có buồn nhưng không có “sợ”, không có “tức giận” và “hoảng loạn” khi sắp mất đi mạng sống mà mình yêu. Vì vậy bạn khiến cho tôi biết trước sẽ chia tay bạn nhưng tôi cũng không “sợ” phải chia tay, vì bạn không tạo cho tôi cảm giác ‘sợ” mất bạn, sợ bạn hết và sẽ trống vắng rất nhiều khi thiếu bạn. Tôi chia tay bạn dễ dàng vì bạn chỉ khiến tôi vui buồn nhưng không “đau” hay “hạnh phúc” theo. Bạn đi đúng trình tự, đúng cấu trúc mà tôi nắm bắt được dễ dàng nên tôi không ồ chỗ này, á chỗ kia như tình yêu thường làm, như cái ngẫu hứng và chông chênh của tình yêu thường có. Nhiều người nói bạn thiếu cảm xúc và tôi thấy đúng, vì bạn còn lý trí quá khi yêu. Bạn viết về cuộc đời, về ý nghĩa cuộc sống thì ổn định và tôi đã tấm tắc khen đấy thôi, vì cuộc đời thường người ta sống theo lý trí,nhưng tình yêu thì không thăng. Ôm hôn búa lùa xua đó nhưng lại chưa chạm được vào gai cảm xúc vương vấn khiến người ta day dứt nhớ hoài.

Nếu bạn muốn biết thì đó là lý do tôi chia tay bạn mà không nhiều cảm xúc, vì cảm xúc không như lý trí và tôi cũng chẳng thể điều khiển, hay muốn điều khiển là có thể được. Bạn muốn điều khiển cảm xúc cho mọi thứ đều chín đến chín chắn, đến ninh thật nhừ cảm xúc đó nhưng bạn lại quên mất tình cảm khi quá nhừ thì sẽ không còn rung cảm nữa, nó bình yên, nó chắc chắn theo một cách nào đó mà bạn chưa làm được, chưa khắc họa được cảm xúc trong lúc ninh nó lên, cảm giác lúc người ta khủng hoảng suốt chiều dọc cảm xúc khi đếm từng ngày đến cái ngày chia xa. Bạn viết về cảm xúc còn sách vở mang đậm mùi fantasy và vì thế không có cái mặn mà cuả sự trãi nghiệm, có cái rung động khi chân tay lóng ngóng đã yêu thì lại càng yêu thêm và dù có biết mất thì vẫn sợ mất, với bạn tình yêu có hạn chứ không phải vô hạn trước cái hữu hạn của đời người. Bạn thiếu điều đó và vì bạn không phải là con người của tình yêu.

Có khen có chê cả, bởi không gì là hoàn hảo, nhưng chúng ta vẫn luôn yêu những cái gì đó không hoàn hảo dù là nó chủ ý không hoàn hảo hay vô tình có những khiếm khuyết. Dù có bắt bẻ chỗ này chỗ kia nhưng tôi vẫn thấy bạn hợp lý, điều đầu tiên tôi cần khi nhìn nhận một cái gì đó. Những điểm tôi bắt bẻ bạn chỉ vì tôi yêu cầu cao hơn mà thôi, nhưng những yêu cầu cao hơn thì có cũng được mà không cũng không sao, tôi vẫn thích bạn như một người yêu nào đó, khiếm khuyết và không hoàn hảo nhưng chân thành sống cuộc sống của mình và chân thành đi tìm ý nghĩa cuộc đời.

Thông qua Ji-wook với tự do mà Ji-wook hướng đến bạn lấy được lòng tôi. Cách giải quyết của Ji-wook mà bạn xây dựng cũng lấy được lòng tôi vì tôi cần xem những người hiểu chuyện ứng xử và đấu tranh với lòng mình và người khác dứt khoát khi cần dứt khoát, chứ không phải nhảy tưng tưng lên nói năng nhăng cuội xong chả làm được cái khỉ gì. Những tập sau Ji-wook khóc khá nhiều, yếu đuối vì tình yêu khá nhiều nên tôi thất vọng và bây giờ tôi đá Ji-wook qua một bên sau cái cảnh quỳ xuống khóc thấy mà thương, mà nói thật là tôi thấy Lee Dong-wook hình như cũng như tôi không thấy nỗi đau của Ji-wook thật sự như là của mình, và vì nó còn sách vở như thế nên bạn ấy khóc đạt nhưng ánh mắt khi khóc rất mông lung mà thiếu tiêu điểm. Tôi thích Lee Dong-wook và xem bạn diễn nhiều nên đủ biết bạn ngoài đời không thuộc dạng khóc vì tình yêu. Kim Sun-ah cũng vậy, cũng không phải thuộc dạng ướt át khóc vì tình yêu, ánh mắt cuả họ có một chút gì đó đơ cảm xúc khi diễn mấy cảnh bi. Nhưng tôi đánh giá khá SoW vì nó đã quan trọng chuyện sống chết, vì sống hay chết vốn đã quan trọng, ai không thích có thể không xem vì đã nói đến sống chết thì dù cách này hay cách khác cũng cần được quan trọng. Yếu điểm của phim là cách thể hiện còn vụng về, chưa biết cách khoét vào cảm xúc nhân vật gì ngoài thể hiện ở việc khóc là chính nên tôi có hơi tiếc.

Nhưng những niềm vui trãi dài đến suốt tập 10 đã dung hòa phần nào 5 tập bi còn lại ở cuối phim để Scent of a woman là một phim biết dung hòa bi hài, biết dừng lại đúng lúc ở đoạn kết và biết nên kết như thế nào để thổi niềm vui và nổi buồn tạt qua khán giả, cũng như cái hy vọng ươm mầm khi người ta cố gắng, đấu tranh để sống và để tận hưởng cuộc sống.

Cảm giác ban đầu yêu được biên kịch viết khá nhưng cô ấy lại không để chúng đi tiếp mà cắt lại ở ngay tập 6 khiến không khí phim chùng xuống và nặng nề hơn một chút là điều đáng tiếc, đôi chỗ thiết kế tình huống còn khiên cưỡng khiến phim thoái cảm xúc khá sớm nên khán giả thấy có một chút hụt cảm xúc là vậy. Tôi thích vô cùng tập 5 lúc Ji-wook dần dần nhận ra mình yêu, dần dần tiến gần lại Yeon-jae để hai nhân sinh quan sống “bùng” vào nhau và khai phá người còn lại, để cảm xúc đầu tiên hạnh phúc và vui vẻ trong khi hiểu một thế giới khác mình, hiểu một người con trai/con gái khác mình đang sống và suy nghĩ như thế và cảm xúc rung lên. Giai đoạn này cảm xúc nhân vật được thiết kế tốt nhất, nhẹ nhàng nhưng rất hay, một chút nhớ này một chút nhớ kia khiến khi đi qua rồi người ta sẽ nhớ, sẽ vấn vương mình đã yêu và từng hạnh phúc.

Chúng ta chia tay êm đẹp nhé. Chào bạn tôi về dịch Vietsub cho người tôi yêu từ lâu và vẫn còn yêu, >>La Dolce Vita. Đi chơi với Scent of a woman là đủ rồi, nợ bạn một bài review ngắn văn vẻ nhé, sẽ trả nốt sau bài tâm sự này.🙂

Categories: Korean dramas | Tags: , , | 2 Comments

Post navigation

2 thoughts on “Tạm biệt Ji-wook và Scent of a woman

  1. Tạm biệt Ji Wook và Scent of A Woman mà hình mang tính chất minh họa nào cũng có Ji Wook nhỉ~ Ở đoạn thứ 2, Tiny xin góp ý sửa chữ “xáng lạn” thành “xán lạn.”

    Tiny đã cố quay lại coi tập 12, 13, 14 nhưng mà lỡ cỡ khó lấy lại hứng quá, tua mấy khúc của Uhm Ki Joon thôi. Ji Wook và Yeon Jae hai bạn “ninh nhừ” để đó vậy.

    “Chào bạn tôi về dịch Vietsub cho người tôi yêu từ lâu và vẫn còn yêu”
    Tiny đang xem lại La Dolce Vita đó, xem cả bản Việt và bản Anh cùng một lượt cho thấm. Giờ xem lại vẫn còn ghê tởm cái sự ích kỉ của nhân vật chồng.

  2. NH

    Sự ích kỷ đó rất Á Đông đó, gần như cha nào cũng có đó. Nhưng mà nhân vật Ha Dong-soo được xây dựng rất thực và đắt, không phải vai ác, nhưng mà vai hiểm.

    Cảm ơn Tiny sửa lỗi typo nha. Mấy tập 12, 13, 14 thích cặp chính thì xem mới được, không thích thấy xàm lắm, LOL.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.