Chuyện tình yêu khi người ta viết lại…

Đêm bình thường, người thì không có gì, rất bình thường. Chỉ muốn nói trước bài viết viết linh tinh cho ai muốn đọc mấy cảm nghĩ bâng quơ của mình về tình yêu trong phim ảnh và âm nhạc, thấy thích cũng vui mà thấy xàm linh tinh thì cũng dui. Mình xưng tui cho nó dui và gần gũi.

Dạo này tui chán xem phim và cũng chán review phim, thật sự là chán. Hết làm việc là tui đi chơi lút chỉ và/hoặc ngủ li bì là thấy ok, sợ không được đi chơi và không được ngủ ^^, chứ làm bất cứ cái gì khác cũng ngứa con mắt bên phải, dựt con mắt bên trái cả. Chán như miếng ván không thành thuyền mà thành máng heo. Liệt kê vài thứ tui chán, dù tui chán đủ thứ hết. Đầu tiên là tựa drama Hàn dạo gần đây, mấy tên tiếng Anh mới đọc thôi đã …ngán. Ví dụ như tên Flower Boy Ramyun Shop, dịch bình dân như mấy phim Hồng Kông xưa là Trai đẹp bán mỳ, một cái tên fan-service cho mấy em gái thích ngắm hơn thích xem phim, mùi mồi câu lộ liễu …chua như cám. Cái tên thứ hai là A Thousand Days’ Promise, dịch bình dân dễ hiểu thì là Uớc hẹn một ngàn ngày chẵn không dư, vừa mới đọc đã bắt đầu đếm ngày cô Kim Soo-hyun cho mấy nhân vật khóc vật vạ chờ vô quan tài ngủ với tình thu thiên, lộ liễu đề cao lòng thủy chung của tình yêu nên nhạt nhẽo như canh nấu với toàn bột nêm thủy chung. Thôi chào chung với thủy, tui đi dề trước khi ngộ độc bột nêm.

Sẵn hứng trở về coi Việt Nam do thích Paris by night nên tui xem phim Diệt Nam, xin lỗi trước, nhưng nhìn chung phim Diệt Nam dẫn dở như dịt. Vì cái tên Thiên sứ lông bông có từ lông bông tui rất khoái nên xem, ngoại ơi nó lông bông kiểu gì mà câu chuyện toàn nhân với chả văn, có từ “thiên sứ” thì cũng hợp với chất rao giảng “nhân văn” đó nhưng lông bông thì chả thấy, chỉ thấy mấy nhân dật phụ …long nhong, quay phim thì long ốc, thoại thì long tong, xàm như mấy con dẹt vừa măm vừa đọc. Mà thoại được “ngộ” hóa cho nó dui nhưng dui hông nổi chỉ thấy “ngộ” tính kịch, kịch trên sân khấu thì ok chứ kịch trên phim thì xin lỗi hông nuốt nổi. Biên kịch phim Diệt Nam hông hiểu diết phin kiểu gì mà tui thấy như diết kịch nên nuốt hông trôi, tui hông tìm thấy mục đích sống, mơ ước hay thu dén hiện tại gì của người Diệt trên phim hết, tui chỉ thấy một đống diễn diên kịch lê la hết đầu đường xó chợ khảo và khỏa thoại cho nhau. Tình yêu trong phim Diệt tui cảm được thì đảm bảo tui sẽ hông bao dờ xem phim gì nữa, đảm bảo vì tình yêu trên phin ảnh mà còn chán hơn tui yêu nữa thì tui đi yêu đương ở ngoài chứ xem phim làm gì, trong khi tui yêu đương đã thuộc dạng bị oánh giá …chán như con gián. Ai muốn thử xem phim Diệt nhân văn thì xem Thiên sứ lông bông để biết thực tế nó thế nào. Chê dậy cũng đáng bị chửi không biết xem thì im, xem không hiểu thì nín, cảm không được thì câm rồi, nhưng tui kệ, tui oải phong cách phim Diệt Nam kiểu này lắm rồi.🙂

Không chê nữa, viết tản mạn cho nó lãng mạn.

Chuyện tình yêu khi người ta viết lại… là những lúc mà người ta chiêm nghiệm lại lòng mình, cảm giác bâng quơ bất chợt khi người ta nhớ lại một cảm giác hạnh phúc bên người mình yêu, có thể là một nụ cười long lanh ánh mắt, một câu nói giỡn chơi ngọt ngào hay một phút bình yên tựa nhau lắng nghe một đoạn nhạc… Hạnh phúc chạm vào cảm giác ngọt ngào mơn nhớ mơn thương, mơn mắt mơn môi rồi chìm vào khoảng không ngây ngất tâm hồn. Ai đã yêu rồi thì đều sẽ có đôi lần cảm giác ấy quay về la liếm tâm hồn những khi ngẫm nghĩ vu vơ. Và chính điều đó tạo nên hứng thú để cảm xúc vỗ về câu chữ, mảng khối hình ảnh hay từng giai điệu âm thanh, từ đó chúng được đưa đến khán giả. Mọi tác phẩm hay dường như đều được viết ra từ chữ “cảm”, cái cảm xúc và cảm giác trở lại một lúc nào đó đúng tần số của lý trí để cả hai hòa nhịp phả giác quan vào những câu thơ, khung hình hay khuông nhạc. Chuyện tình yêu từ người này đến với người khác bằng cách này hay cách khác đêù thông qua nỗi nhớ, nỗi nhớ trừu tượng nhưng lan rộng, lún sâu vào từng nhịp thở khua lên nhịp tim trúc trắc lưu lại thời gian. Chuyện tình yêu được viết ra là những mảnh ký ức loang vào trí nhớ đúng  khoảnh khắc thời gian ngừng lại đôi chút để lưu luyến níu kéo trong tích tắc tiếng đồng hồ trôi.

Ví dụ ư, viết bài này để PR nên sẽ có ví dụ liền🙂 . Ngày buồn, nữ danh ca Sài Gòn trước 1975, Thanh Thúy hát.

Ngày buồn là một ca khúc đơn giản nhưng lại da diết khắc vào trí nhớ tôi về cảm giác nuối tiếc bất lực khi ta để tình yêu vuột mất giữa lúc tình còn đang say, cơn say khiến ta quay quắt nhớ thương nhưng buộc phải thôi say để men tình thôi trôi lênh đênh trong tiềm thức yêu và được yêu. Đã lênh đênh thì khó neo lại, như lục bình cứ mãi lênh đênh không sống, không thác mà nổi trôi vất vưởng giữa ký ức mù khơi. Tôi nghe Ngày buồn lúc còn khá trẻ, và thực sự cảm nó vào giữa khuya khi nghe lần đầu tiên lúc còn học phổ thông qua tiếng hát của nữ danh ca Thanh Thúy. Tiếng hát liêu trai Thanh Thúy đến với cảm nhận của tôi trong một đêm thao thức không phải vì tình yêu, mà vì bận học bài ^^, nhưng niềm nuối tiếc cho một tình yêu dang dở mê hoặc khiến tôi đau đáu nghĩ về hoàn cảnh “giờ thì cũng yêu, mà yêu với chồng” vang vọng bên tai. Niềm đau con gái, niềm đau của người đàn bà lấy người mình không yêu vì một lý do nào đó. Tôi không biết, và tôi không muốn biết, tôi chỉ cần biết đó là hiện thực mà tôi đôi lần nhìn thấy, đôi lần ngẫm nghĩ. Niềm nuối tiếc dễ hiểu với một đời con gái dù ở bất kể thời đại nào, người mình cưới chưa hẳn đã là người mình yêu-với tư cách người yêu. Sau khi cưới, khi nhịp thời gian đã trôi, có thể người con gái ấy còn/mất tình yêu đau đáu lúc này nhưng cảm xúc nuối tiếc thì mãi còn vương lại, lay lắt những lúc con người yếu lòng nhớ lại một thời quá khứ đã đi qua, lúc nuối tiếc đã thôi quay quắt mà như một cơn buồn ngủ giữa trưa để ta díu mắt chìm một chút, chỉ một chút vào vong cảm giác hạnh phúc hoa niên.

Gần đây tôi có nghe lại Ngày buồn bản tân cổ nên cảm xúc ùa về, và đây là ca khúc duy nhất thời gian gần đây khiến tôi lưu luyến, khiến tôi chợp mắt ngẫm nghĩ về thời gian trôi. Không đau đớn, không buồn bã mà chỉ là một chút xót cho một chút còn sót lại nơi đáy thời gian. Tôi chưa bao giờ thích lời những bản cải lương nhưng tôi thích giai điệu đau đáu lắng đọng và một chút thương tâm của những câu vọng cổ ngân lại thời gian, nó khiến người ta da diết cùng một câu hát dài đơn giản, trọn vẹn nên tròng trành cảm giác luyến lưu đọng lại ánh mắt nhung nhớ một thời.

Khi viết bài này tôi cũng muốn đề cập đến một bộ phim, bộ mà hiện giờ tôi có cảm giác nhất khi ngồi nhớ lại để minh chứng cho “chuyện tình yêu khi người ta viết lại…” là bộ phim EX của Hồng Kông, tôi đã review phim này nhưng hôm nay nó vẫn ở lưng chừng trí nhớ tôi một cảm giác nhớ rất vương đọng và mông lung chất lông bông của tuổi trẻ. Cảm giác nuối tiếc khi tình yêu đã đi qua nhưng cứ mãi miết hy vọng về một điều gì đó tốt đẹp sẽ ở lại nên người ta cứ nuôi mộng. Nuôi mộng quá khứ dìu ta về tương lai, xốn xang giữa hiện thực và mơ ước. Cảm giác như một buổi chiều nhạt nắng lấm lem màu ký ức-đang thui thủi lặng lờ bước đi. Tình yêu ngập ngừng trong giấc mộng còn được ấp ủ những lúc chợt nhớ về một ai đó còn trong tâm khảm, từng yêu, từng hận, từng đắm đuối, từng đoạn tuyệt bước đi nhưng chẳng thể nào xóa nhòa, cứ chất chứa từng khung ảnh vờn trước mắt mỗi khi nỗi nhớ chạnh lòng trở lại. Nhưng ta cũng biết mọi thứ đã nhạt nhòa, đã lắng lại thành trầm tích tình yêu sâu thẳm nơi đáy tâm hồn…

Rũ áo phong sương nơi gác trọ
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang…

-Giây phút chạnh lòng, Thế Lữ-

Ờ thì đời là ở trọ, suốt kiếp người là trọ lại dương trần nhưng nỗi nhớ không ở trọ, mà đôi lần là mãi mãi chẳng thể phôi pha, đọng lại nơi thành ký ức còn thoảng những mông lung xưa cũ, khiến ta mềm lòng trước chia phôi…

Tình yêu có thể đi qua, nhưng khi người ta nhớ chính là lúc tình yêu sống động lạ kỳ, như một giấc chiêm bao mênh mang hóa thành chiếc bóng đi bên cạnh mỗi con người suốt đời. Mỗi khi viết về một tình yêu cũng chính là lúc người ta nhớ về chiếc bóng tình yêu còn lẩn quất của mình, là nhạc, là phim, hay là văn thơ cũng cần cảm giác “đọng” lại như thế. Thiếu chiếc bóng đó khiến câu chuyện lưu ở hệ ý thức nhưng sẽ không đọng lại được tiềm thức mênh mông nằm sâu trong cánh cửa tâm hồn. Viết lại tình yêu không cần múa bút, mà cần khua bút để thả tự do âu yếm tâm hồn còn bị nhiều ràng buộc bởi ý thức. Và viết lại tình yêu là giúp người ta tắm lại cảm giác tự do vẫy vùng trong tình yêu, nơi ý thức không thể chi phối những mộng mị của tiềm thức dịu dàng, thứ mà người ta thường để lạc nó giữa toan tính rồi ngỡ ngàng giữa lỡ làng…

Categories: Personal entries | Tags: , | 12 Comments

Post navigation

12 thoughts on “Chuyện tình yêu khi người ta viết lại…

  1. Like, like, like nhiệt tình bài viết này!!!

    Trời ơi cái bài gì mà dẫn người ta đi hết từ tâm trạng này đến tâm trạng khác, sao mà tài dữ vậy trời?

    Mà công nhận bạn NH mà đanh đá lên thì cũng ngoa ngoắt lắm chứ chẳng chơi ^^

    Cười té ghế với mấy cái nhận xét về phim Dziệt và mấy cái tiêu đề tiếng Anh của phim Hàn. Ở mà sao phim Dziệt hay ko xem lại đi xem cái phim Thiên sứ lông bông làm chi cho nỗi cáu bực nó bông lên sòng sọc vậy trời? Hí hí, phim Dziệt mà ko nhân với chả văn là ko có được à nha, phim phải có tình người, bài học phải cao quý, bạn ko cảm được thì nín đi…, he he.

    Mấy cái vụ “Trai đẹp bán mì” (hay “mỳ” thì cũng thế hử?) với cả “Tui cũng rứa, hoa hòe hoa sói” rồi thì “Ước hẹn một ngàn ngày” thì chuối cả nải làm tui cũng oải hết cả hồn, tui chạy xa cho nó lành. Chạy về với mấy tình yêu cũ, hí hí.

    Chắc tại đổi thời tiết á, sương mù lảng bảng cả ngày làm dạo này tự dưng tui cũng bâng quơ nhớ nhớ tình yêu, mà khổ nỗi nhớ nhiều người chứ ko phải nhớ một người, mèng ơi…..

    Thôi đi nghe Mạnh Quỳnh ca Tân cổ Ngày buồn cho có bạn có bè với NH vậy ^^

  2. NH

    Vụ trai đẹp bán mỳ, chắc mỳ nào cũng được, mình còn định giễu nó là Quán mỳ tú nam nữa á. LOL, nhưng thấy giễu vậy hạ thấp nó quá nên thôi.🙂

    Thiên sứ lông bông là phim mới nên NH xem đại đó, phim Việt thì phim nào cũng dở như nhau hết mà. NH không chủ ý nhắm đến Thiên sứ lông bông đâu, chê phong cách phim Việt hài hước đến độ nhí nhố nên loãng và lãng. Giễu cho vui thôi, ai bảo nó cứ ra chiều giáo dục nhân văn phát ngán🙂

    Dạo này suy nghĩ mông lung về tình iu tình iếc rồi tình đời nên suy tư lãng mạn, nhưng kiểu lãng mạn của mình là lãng mạn cà chớn nên viết linh tinh đó, hì hì.

    Bài Ngày Buồn Mạnh Quỳnh lên câu vọng cổ ở gần cuối nghe “đã” cả tai lắm đó, mình mà lên câu đó chắc đứt hơi hì hì. Tự dưng khoái nghe cải lương mới ghê.🙂

    • “Quán mỳ tú nam” không hạ thấp đâu, vẫn còn nhẹ tay lắm^^ Còn Hẹn ước ngàn ngày thì Tiny không hiểu tại sao bk lại chọn tựa này, phim không có gì là ngàn ngày cả, cố nhân vật chính bị lãng trí chưa biết ngày nào ngủm.

      Chị Ohanami đanh đá là hoa anh đào, hoa sói, hoa chuối bay lả tả hết chứ chả chơi.

      Ước gì một biên kịch hay một người làm phim nào đó đọc được bài sâu sắc này, lắng nghe cảm xúc thật sự của khán giả mà về làm phim. Đảm bảo sẽ ăn tiền.

      Tiny thích câu này:

      “Mỗi khi viết về một tình yêu cũng chính là lúc người ta nhớ về chiếc bóng tình yêu còn lẩn quất của mình, là nhạc, là phim, hay là văn thơ cũng cần cảm giác “đọng” lại như thế.”

      Tiny thích những cái “đọng” đó. Không tin vào tình yêu sâu sắc thủy chung muôn thuở đâu, nhưng tin vào những cảm xúc “đọng” như thế. Poster phim EX nhìn trơ trọi quá.

    • Chị Ohanami đanh đá là hoa anh đào, hoa sói, hoa chuối bay lả tả hết chứ chả chơi.

      Thêm câu này: ngòi bút bắn ra hoa^^

  3. NH

    Quán mì tú nam giống tên phim cấp 3 lắm đó hihi, chắc cái Trai đẹp bán mì cùng lắm là cấp 2 thôi.🙂

    NH không có hứng thú với cái cách “cải tân” của bk Kim Soo-hyun trong LIB, nó thui chột cảm xúc phần nào, và nó thiếu tự nhiên mà được phành phạch lý tưởng sao đó nên thật sự không hứng thú với ATDP, nghĩ chắc cũng vậy, chắc câu chuyện gia đình sẽ được định hình tốt, nhưng tình yêu thì có lẽ thiếu muối với NH. ^^

    Hôm qua nhớ lung tung nên đi chơi khuya xong về viết tùm lum đó, Dụ gì hông biết chứ mấy dụ yêu đương phán quàng phán xiên là vô tủ của bạn NH đó, thủ chuyện tình để dành không mà.🙂 Cái EX thể hiện rất khá khác biệt giữa nam và nữ trong tình yêu, nhưng phim gợi cảm vì miêu tả được khoảng cách trong suy nghĩ nhưng lại tái tạo không gian yêu đuơng không có khoảng cách. ^^

    • Vậy tựa thuần Việt thì sao: “Quán mì trai đẹp” lol. Quán mì tú nam cũng chưa cấp ba lắm, chừng nào “Hớt tóc tú nam” hay
      Cafe tú nam” thì mới đụng chạm mấy bác kiểm duyệt. Bất kể tựa gì, nội dung là vô tiệm mì khách được mua một tặng một.

      Nhớ có lần Ohanami viết một bài chủ đề tình yêu cho La Dolce Vita, rồi bàn về tiểu thuyết ngôn tình~Tủ tình yêu lai láng quá^^

    • Không, “Trai đẹp bán mì” nghe Việt hơn, đúng bản chất buôn bán hơn, kêu hơn “Quán mì trai đẹp” đó Tiny!

      Ha ha, mắc cười quá, “Quán mì tú nam”, nghe giông giống thật. Uổng ghê phim đợt này không có cái gì gọi là “thanh nữ” cả!

      Mạnh Quỳnh với Phi Nhung ca cổ nghe hay quá chứ, ngọt mà ko lụy. Nhưng mà mình nghe “Ngày buồn” của Mạnh Quỳnh trong lúc ko ở tâm trạng nghe cải lương nên thật sự chưa thấy đã. Nghe bản của cô Thanh Thúy thích hơn nhiều.

      Mà ba cái vụ yêu đương, bạn NH làm mình nghi ngờ lắm nha, lúc nào cũng ca cẩm bạn ấy yêu …chán như con gián, mà bạn ấy viết về tình yêu thì phê như con tê tê…. Làm sao mà tin được người viết về tình yêu cuồn cuộn chảy như thế kia mà yêu đương lại chán ngán được ^^

  4. Các chị vườn mình dạo này sử dụng thành ngữ xì tin điêu luyện quá, đâu cần đọc cẩm nang sát thủ sành điệu đâu ^^

    Còn về dzụ tình yêu Tiny đồng ý với chị Ginko^^ ~Nghi ngờ~

    Không biết ở Sài Gòn có anh trai đẹp bán mì gõ nào không. Có một em ê ế đang thèm ăn mì đây.

  5. xemphimla1trainghiem

    toi thay ban dung la 1 con nguoi benh hoan

    • xemphimla1trainghiem

      xin loi nha, toi ko co y gi ca.trong 1 luc khong suy nghi moi gui tin tren thoi.mong ban bo qua cho.hic.thong cam.toi cung benh hoan lam.

    • NH

      Hong sao, lau lau ai cung benh hoan chut cho dui mà. Ban hong noi ra mà ban de trong long cung day a.🙂

  6. NH

    LOL @ “đúng bản chất buôn bán hơn”, tức quán trai bán mì chứ hông phải quán mì bán trai đây haha.

    Danh ca Thanh Thúy hát thì hay lắm rồi, bản phối qua giọng cô Thanh Thúy mê hoặc hơn, lưu luyến nhiều hơn nên hay hơn. Bản của Mạnh Quỳnh Ginko nghe song song với bản của cô Thanh Thúy mà vẫn thấy hay là nó có nét riêng vừa vặn rồi đó. Ginko mà nghe bản của ca sĩ đang nổi Vĩnh Hưng thì sẽ thấy tay ca sĩ này tàn sát bài hát của người ta như thế nào liền đó, uốn éo đến léo nhéo thấy ghê.

    Vụ yêu đương thì hông biết nói sao bây giờ, bí như trái bí nên im luôn dậy. Hì hì. Vụ sát thủ đầu mưng mủ càng cấm nó lại càng nổi hơn, sách có dăm trang mà người ta cãi nhau chắc ngàn trang, dui thiệt.🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.