Kim chi ngọc diệp

Sự lãng mạn đôi khi rất ngẫu hứng xí ngầu. Mà trong Kim chi ngọc diệp là như thế.
Kim chi ngọc diệp lãng mạn rất lạ với một cốt truyện rất lạ và bất ngờ. Tôi không nghĩ tôi thích Kim chi ngọc diệp nhiều để dành thật nhiều lời khen tặng, nhưng tôi biết mình rất có cảm tình, một cảm tình cũng rất lạ trong phim, để rồi không hẳn là cảm phim, cũng không hẳn là thích phim, mà chỉ là những cảm giác man mác ở nội dung cốt truyện, hay ánh mắt đăm chiêu, cử động hình thể quíu người như thể “không thể nói gì được” của Trương Quốc Vinh diễn tả mà thôi.

Kim chi ngọc diệp với tôi là một mớ lãng mạn hỗn độn, hỗn độn trong tình yêu “loạn thế giai nhân”, hỗn độn trong cái tôi cá nhân và tình yêu dành cho một người. Nhưng cảm xúc của phim đối với tôi lại chẳng hỗn độn chút nào, cứ mang mang tình yêu gợi cảm, theo cái kiểu gợi cảm tinh thần luyến lưu nhưng không bao giờ thành hình, để không tiếc nuối, nhưng lại đẹp một cách …dở dang. Và vì dở dang nên hoang mang, mang mang…

Câu chuyện bắt đầu bằng một vụ nữ ca sĩ giả trai, và người con trai yêu cô gái ấy đành mang tiếng là gay nhưng đành chấp nhận. Phim không có chút …gay nào nhưng phim chuyển từ tình yêu nam nữ sang tình yêu khác, một cách bất ngờ và làm rất đàng hoàng chứ không chơi chơi chút nào. Tình yêu trong phim loạn xí ngầu, loạn thật sự chứ không phải loạn thường thường, nhưng nét loạn đấy là nét loạn dễ khoái vì cách dàn dựng đầy “cà chớn” của Hồng Kông, run rủi đấy nhưng lại là mấu chốt để xác định tình cảm của nhân vật. Chiếc mặt nạ được Trần Khả Tân dựng như trò chơi, mà trò chơi đấy lại vận vào đời thực để các nhân vật tìm lại cảm xúc thật đã ngủ quên trong những chiếc mặt nạ bất đắc dĩ phải đeo. Kim chi ngọc diệp lãng mạn ở sự gá đôi bất đắc dĩ, để không thành hình tình tay ba, nhưng vẫn gợi tả đầy đủ cảm xúc tay ba khi đẩy câu chuyện trở thành tam giác đối xứng để tạo nên đến 3 tâm đối ngẫu tình yêu xô loạn vào nhau. Điều lạ nhất ở Kim chi ngọc diệp chính ở tam giác đối ngẫu khiến câu chuyện không có một tâm quay thật sự nào, phim quay vòng vòng ở cả ba đỉnh, bay bay và lửng lơ…

Kim chi ngọc diệp không đọng lại ở tình yêu, mà đọng lại ở cảm giác chấp chới khi phá vỡ những mặc định đã ăn sâu vào đời người, phim lãng mạn rất sâu, nhưng cũng phảng nét hiện thực rất đậm. Thế giới vẫn hợp tan tan hợp, người có đôi vẫn có cặp, kẻ cô độc vẫn cô đơn. Nhưng họ có được niềm hạnh phúc được kinh qua nhau xum vầy để rồi tan rã. Họ có hạnh phúc để đi tiếp trên đường đời đã chọn, để hiểu nhau và hiểu bản thân mình hơn.

Phim đơn giản hơn tôi review, đơn giản đến đôi phần nhí nhố trong thời điểm phim ra rạp. Nhưng với diễn xuất đầy sức hút của Trương Quốc Vinh đã khiến cho phim có được màu man mác mang mang nơi cảm nhận của khán giả. Cùng đó với diễn xuất đầy uy lực của Mai Diễm Phương đã biến hóa câu chuyện tình ta ba nhặng xị thành một áng thơ cách tân của điện ảnh, “hiện đại” trong cách dẫn dắt nhưng vẫn hồi quy về được với cảm xúc đọng lại trong trái tim khán giả. Câu chuyện tình “sáng tạo” vượt qua được yếu tố câu khách thường thấy ở những phim sử dụng đề tài nhạy cảm làm mồi câu, mà chú trọng đến cảm xúc mơ hồ của các nhân vật, vì tuy mơ hồ nhưng đấy chính là những chuỗi xâu tình cảm của mỗi đời người, bước ngoặt để họ đi tiếp trên đường đời. Có thể nói tình cảm ấy là một mắc xích bắt đầu để mỗi người phá vỡ đi cuộc sống cũ, đi tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống mới với suy nghĩ tích cực hơn, giải phóng bản thân khỏi những giới hạn mà bản thân đặt ra. Và như thế Kim chi ngọc diệp là câu chuyện thông qua tình yêu loạn giai nhân để con người đi tìm kiếm chính mình trong cuộc đời, để nhận thấy mỗi thời điểm trôi qua mình lại trưởng thành hơn.

Những tình tiết “chịu chơi” của phim mang đến tiếng cười sảng khoái, nhưng nếu để ý một chút thì bên cạnh nét sảng khoái đó là những cột mốc trăn trở mà Trần Khả Tân gởi gắm vào trên con đường kiếm tìm cảm xúc đích thực của các nhân vật, nơi họ khám phá được chính bản thân mình thông qua tương tác với những người họ yêu thương. Với cách dựng mang đậm tính điện ảnh lãng mạn, Trần Khả Tân đã thành công trong việc miêu tả lại hơn một câu chuyện tình quái chiêu, mà chính là một chữ tình-tan-hợp trong đời người, để rồi những người hữu “duyên” nếu có “phận” sẽ tìm được nhau. Phim hay hơn với diễn xuất dễ thương điêu luyện của Trương Quốc Vinh khi nhân vật của anh bị đặt trong tình huống tiến thoái lưỡng nan với cuộc tình tay ba “độc” nhất mà tôi từng xem qua, với cách thiết kế tình huống lãng mạn để đưa đẩy về lại hiện thực của Trần Khả Tân, một cách dẫn dắt không “độc” nhưng lúc nào cũng “đắt”.

Categories: Peter Chan | Tags: , , | 4 Comments

Post navigation

4 thoughts on “Kim chi ngọc diệp

  1. Teng tèng… Kim Chi Ngọc Diệp – sau Điềm Mật Mật thì phim này chắc là cái phim sweet nhất của HK mà mình được xem quá ^^ (dĩ nhiên hông tính phim lão Vệ, lão ấy là “đặc cách” của mình òi ^^) . Phim thuộc thể loại hài screwball, không cầu kỳ tý nào mà thông minh, khuấy cảm xúc lên rối nùi coi “đã” dễ sợ =)) . Nghe người ta bảo phim này Trần Khả Tân làm là để vẽ nên 1 bức tranh trào phúng giễu nhại lại nền văn hóa giải trí quá bị ám ảnh về những vấn đề “giới tính” của Hong Kong. Mà đúng như NH nói nha, “phim đọng lại ở cảm giác chấp chới khi phá vỡ những mặc định đã ăn sâu vào đời người, phim lãng mạn rất sâu, nhưng cũng phảng nét hiện thực rất đậm.” Cái thú vị nhất sau khi xem Kim Chi Ngọc Diệp là tự được thưởng thức cái khoái cảm giải phóng bản thân khỏi những giới hạn suy nghĩ của mình, như cái phim nó vặn lỏng các đinh vít căng xiết những mặc định xưa giờ trong đầu mình ra vậy á. Phê nhất là cái câu “tuyên ngôn” của anh Sam trong phim “Tôi không cần biết em là nam hay nữ, tôi chỉ biết một điều là tôi yêu em” ^^ . Nội dung phim này đc Hàn ưa chuộng nhái lại nhiều, có điều xử lý không hay, chất hiện thực như KCND nó không giữ được – bị phai đi hết trơn, thành ra đúng nghĩa là mý bộ phim bong bóng.

    Mà hình như NH coi là coi phần 2 của phim thì phải, vì thấy bạn nhắc tới Mai Diễm Phương. Còn phần 1 không “chịu chơi tới bến” như phần 2, song cái tự nhiên trôi chảy thông minh tinh ý thú vị của nó thì vẫn là của Trần Khả Tân không lẫn vào đâu được. Heo còn thích phần 1 hơn cả phần 2 đó NH, có lẽ vì mình thấy cái kiểu “đánh rối” tình cảm nhân vật và tâm lý khán giả còn tự nhiên êm mượt hơn. Thích kiểu diễn của anh Vinh trong phim này nè, không trừu tượng hóa như trong các phim lão Vương, nhẹ nhàng man mác giản dị, cảm giác như đang trong cuộc sống thật của ảnh vậy. Bé Nghi giả trai cũng cute vô đối. Mai Diễm Phương ngạo nghễ mà nồng nàn, Lưu Gia Linh cũng rất khá… Phải nói là heobeo cực thích dạng phim hài như thế này, không có cố tình chọc cười thô thiển bằng hình thể hay thoại nhảm… ăn điểm ở tình tiết, nhẹ nhàng quá trời mà không thiếu những phút giây lắng đọng thấy thương, lại còn được mỉm chi thư giãn thoải mái suốt phim nữa chứ ^^ . Giờ không thấy ai làm phim như KCND nữa, cả bác Trần Khả Tân :”(

    Nhắc tới vụ hài nhảm heo lại nhớ tới anh Châu Tinh Trì. Bữa đang comment ngon trớn bên “Tân Tây Du Ký” của NH thì rớt mạng mất hết trơn, heo làm biếng chưa type lại😛 . Túm lại là anh Châu hài nhảm song một số phim của anh ấy heobeo coi thấy hay. Cũng thik Tây Du Ký của ảnh luôn =)))

    À, còn có 1 suy nghĩ nhỏ nhỏ khi xem KCND, đó là cứ thắc mắc hoài không hiểu anh Vinh nghĩ/ cảm gì khi đóng phim này – đóng vai Sam, một anh chàng sợ và dị ứng đủ thứ… nhất là sợ tình yêu đồng tính.

  2. NH

    NH coi cả hai phần rồi, nhưng đợt xem lại thì chỉ coi phần 2 nên nhớ phần 2 hơn. Phần 1 xem lâu quá rồi nên không nhớ nhiều, để bữa nào rảnh lục lại xem tiếp hehe.

    NH cũng thích cái cách Trần Khả Tân tiếp cận với vấn đề này, cảm thấy rất nhẹ nhàng chứ chẳng có gì là quan trọng hóa lên như những phim khác. Kiểu này phải có tâm hồn lãng mạn mới biến hóa câu chuyện lãng mạn đuợc, mà Trần Khả Tân dạo đấy còn trẻ nên lãng mạn nhiều, sau khi đi Mỹ về và già rồi thì Trần Khả Tân bị ảnh hưởng bởi tính hoành tráng nên thích làm những đề tài hoành tráng hoặc nặng hơn. ^^ Mà cũng đúng, bởi lãng mạn mỗi lứa tuổi mỗi khác mà. ^^

    Trương Quốc Vinh đóng phim này nhẹ nhàng ha, không hư ảo quá, nhưng cũng không “thị trường” giở mặt nai tơ ngơ ngác ha. Nói vậy chứ, giở mặt kiểu gì cũng thấy thích cách diễn hết. ^^ NH thích phim hài-lãng mạn này, không khoa giáo hay quá nham nhở, mà rất bình lặng để mình cảm thấy cuộc đời nhẹ nhõm, có vui có buồn, cái gì cũng chút chút mà thành ra lại cảm thấy khoan khoái. ^^ Trương Quốc Vinh hóa thân vào nhân vật rất tốt nha, còn Vinh nghĩ gì chắc chỉ Vinh mới biết thôi.

    Châu Tinh Trì đợt cộng tác với Vương Tinh là nhảm xừ luôn đó nha, Heobeo chắc coi Lộc đỉnh ký rồi ha, vì có Lâm Thanh Hà mà, phim đó ít nhảm nhất mà NH còn thấy nhảm á, nên mấy phim khác thì bó tay. Tuy nhiên nhiều phim vượt qua được cái nhảm để ở lại với mình là ở cái tình của giới giang hồ. ^^

  3. Không phải vô bàn Kim Chi Ngọc Diệp, chỉ mượn đất dzô chào chị Ohanami, chúc chị một năm mới an khang thịnh vượng, sức khỏe dồi dào, công danh thẳng tiến, đầu năm có Lee Dong Wook, cuối năm gặp lại Go Soo^^

  4. Gió Chướng

    có thể cho mình xin cái phim phần 1 không vậy?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.