Drive (2011) – Bản sonata truy đòi bình yên

Drive 2011 mở màn bằng những thước phim lụa là với đường quay chậm rãi trãi dài bên tay cầm lái vô danh do Ryan Gosling thủ diễn. Chúng nhẩn nha trong hàng loạt cung vòng cúp quyến rũ kẻ mê cái đẹp, để lặng lờ chiêm ngưỡng nó như vị tê dại của một chút men cay, đều đều và khoan thai đến bất ngờ trong cuộc rượt đuổi khai màn cho bản sonata truy đòi bình yên.

Quá nửathời lượng phim là nhịp điệu bình yên đến thơ thẩn như một ánh nhìn của hùm thiêng soi bóng nước, hồi hộp xen trong nhàm chán, hy vọng ẩn trong chờ đợi để rồi những thước phim vẫn thơ thẩn lướt êm qua, mê đắm trong thăm thẳm. Và rồi phim vẫn không có gì nhiều hơn ánh mắt kiệm cảm xúc của Ryan Gosling, thoáng vui, thoáng buồn, thoáng lặng lờ níu kéo đến lơ đãng buông xuôi, vẫn chỉ vừa một thoáng. Tất cả không có gì ngoài vẻ bình yên giữa những khuôn hình đẹp mãi miết, đìu hiu và trống vắng đến thênh thang, hay ở đó có một thoáng hạnh phúc mà người ta đang cảm nhận, trong im lìm lặng thinh?

Tất cả được miêu tả thế, êm đềm và dìu dặt chỉ để bắt đầu cho khúc “presto agitato”, chớp nhoáng và điềm nhiên lướt bay “miết” cảm xúc của người xem vào từng khúc quanh choáng ngợp da diết trong từng nốt nhạc rời rạc chập chùng rơi. Drive bắt đầu riết cảm xúc lại bằng một giấc mơ bình yên nhỏ nhoi, giấc mơ để một gia đình được yên ấm xong nợ đời bên nhau, để rồi những yếu tố không ngờ xiết giấc mơ bình yên ấy lên đoạn đầu đài cũng chính bằng phong cách điềm nhiên gãy gọn không một cảnh báo-trong tích tắc để kế hoạch bọc kế hoạch nứt dần những thế lực âm mưu.

“Presto agitato” của Drive liền mạch trong day dứt của ước mơ mang đến bình yên cho hai mẹ con Irene, bạo lực đến bạo liệt trong từng mũi đâm đến phát súng, tất cả đều lạnh tanh và cương quyết hạ từng phát để tiêu diệt kẻ-chống-lại-bình-yên. Bạo lực rung lên trong từng cung bậc, không một chút khoan nhượng, không một lần chớp mắt. Bạo lực sắc lẹm trong từng khuôn hình vô cảm nặng nề để biểu thị cho bản năng của một loài mãnh thú, mà tay cầm lái ở đây chính là đại diện, tàn ác nhất nhưng cũng thiêng liêng nhất để bảo vệ cho đại-diện-của-sự-sống. Những thước phim về bạo lực ấn tượng bởi cách dẫn dắt chậm rãi từ tiêu điểm này đến tiêu điểm khác đẩy phim lên đến đỉnh của bạo lực-độc ác, nhẫn tâm không chút rợn tay hướng đến mục tiêu duy nhất là tiêu diệt kẻ-tiêu-diệt-sinh-tồn.

Nhưng tất cả bạo lực ấy chỉ để truy đòi một giấc mơ muôn đời của con người là mưu cầu hạnh phúc được thấy người mình yêu bình yên. Có lẽ tôi đã không thích phim nhiều nếu phim chỉ có chất lạnh của bạo lực ở đoạn “presto agitato” như thế, và cũng đã không thích nhiều nếu phim viết về mưu cầu bình yên vị thân nào đó. Tôi thích phim vì hạnh phúc của tay lái vô danh gởi gắm lại cho một gia đình nhỏ, hắn chạm thật nhẹ vào và nâng niu khiến tôi trân trọng tấm lòng mưu cầu hạnh phúc ấy. Hắn hiểu lắm hắn làm được gì và hắn sẽ không làm được gì cho những người hắn muốn được hạnh phúc, và như thế hay hơn một tình yêu mà hắn có thể trao chính là sự quan tâm đến hạnh phúc theo cách đó. Phim kết lại với lựa chọn của nam chính là bình yên, mà một con mãnh thú có thể đem lại cho con thú cưu mang, chỉ có thể là bình yên khiến phim hợp thành những khoảnh khắc thống nhất trong niềm cô độc vẫn hoàn cô độc của một kiếp người. Hắn là kiếp người chỉ có thể lang thang trong chiến hữu là chiếc xe, và là kiếp người bên lề hạnh phúc mà thôi.

Hiếm có một cảnh phim nào đẹp nhưng lại ngỡ ngàng như cảnh trong thang máy của phim, nơi bắt đầu chính thức và cũng là nơi chia tay chính thức-của một tình yêu. Một nụ hôn lãng mạn vương nhẹ trong ánh sáng mờ ảo khẳng định tình yêu thì ngay lập tức tính chất bạo lực nén lại thật chặt vỡ tung trước hiểm nguy lại lùa tình yêu ra thật xa. Hai thái cực lãng mạn và bạo lực cực đỉnh quyện vào nhau trong một khoảnh khắc khiến nó là tiếng sét với ánh sáng lộng lẫy nhất nhưng cũng vụt tắt nhanh nhất, bởi nó-là-thứ-chỉ-tồn-tại-trong-một-khoảnh-khắc.

Với phong cách noir vừa phải lắng trong điệu nhạc cô liêu kết hợp cùng những khuôn hình giàu thẩm mỹ chầm chậm đứng yên trong cảm quan khán giả, phim đã để lại hơn một day dứt mà phim noir thường gởi gắm, chính là khao khát bình yên cao nhất mà nhân vật vô danh để lại cho một gia đình nhỏ trước những thế lực ngầm muốn triệt tận gốc manh mối sót lại. Driver với những cảnh đua xe tinh gọn đã để lại một đường đi tinh gọn mà bình yên hướng đến, đẹp trong bạo liệt, đẹp trong đẫm máu, đẹp trong mênh mang và đẹp trong sự kiệm lời nhưng tinh tế của một tác phẩm đã đi qua bạo lực chỉ để tìm đến bình yên.

Categories: English movies | Tags: , | 8 Comments

Post navigation

8 thoughts on “Drive (2011) – Bản sonata truy đòi bình yên

  1. Phim này mấy sao bạn NH?

    Ginko cực kỳ thích phim này, thích ngay từ lúc bắt đầu phim khi khung cảnh cứ loang loáng lướt qua cửa kính xe, tay tài xế nhẩn nha khoan thai và lặng lẽ. Phim này không ám ảnh mà rất da diết vì khung hình đẹp, âm nhạc hay và cả ước muốn nhỏ nhoi của tay tài xế. Ginko thích cách NH dùng từ “truy đòi” bình yên, sao bạn NH dùng từ đắt thế nhỉ?

    Thật sự mình chẳng biết phân tích movie thì phải phân tích như thế nào, phải viết như thế nào, nhưng Drive là một phim hiếm hoi để lại nhiều cảm xúc sau khi xem phim, dạo này ít movie nào làm được như thế với mình. Nhiều phim để lại ấn tượng mạnh nhưng cảm giác day dứt lưu luyến không có, với Drive thì ngược lại, cứ có cái gì đó se sắt đọng lại. Phim đẹp lạ lùng, bạo lực nhưng lại rất bình yên. Ginko chẳng biết chê phim này ở điểm gì, góc quay, âm nhạc và diễn xuất, tất cả đều tuyệt vời. Hôm nọ xem Drive xong muốn vào hỏi NH và HH về phim này lắm nhưng rồi lại thôi, bữa sau tốt nhất là mình cứ mạnh dạn yêu cầu vậy ^^

    Cảm ơn vì bài viết.

  2. NH

    Phim này có đạo diễn là Refn mà nên gần như mấy yếu tố khác ngon lành cả, diễn xuất của Gosling thì cứ như vai này viết dành riêng cho anh ta luôn. ^^

    Bữa nào có hứng nói chuyện về movie cứ nói nha Ginko, NH hay xem movie Mỹ nhưng ít review phim Mỹ lắm hehe, nó nổi quá rồi đâu đến lượt mình ca làm chi. Mấy phim Mỹ mà NH review tức là có thích cả đó. Phim này NH rate 8, gần như tối đa của NH. Mấy phim kiểu này xem phim Mỹ thích, chuyên nghiệp và tự tin nên không sến. ^^ Mà movie cũng là phim thôi mà Ginko, có những phim theo trường phái trừu tượng khó gần chứ nhìn chung nhiều phim cũng dễ chịu mà, Ginko nhận xét đúng chứ có sai đâu mà ngại hehe. ^^

    NH không biết HH coi chưa nữa, HH không thích thriller nên không biết có hứng lên xem không chứ NH khoái thriller nên mấy phim kiểu này còn lâu mình mới để yên.🙂

  3. Phim này rate 8 hả? ^^ Mình ko phản đối. Chắc để tuần này xem lại phim này quá. Nói thật là mình vẫn cứ tấm tắc vì phim này quay quá đẹp, ấn tượng ghê luôn. Gosling thì mình có xem trong Lars and the real girl, phim xem trên máy bay vừa xem vừa ngủ nên chẳng nhớ gì mấy. Nhưng trong Drive thì Gosling đóng hay quá nên yên tâm là mình nhớ luôn rồi. Cái Blue Valentine của cậu này mình vẫn chưa xem được đó.

    Thriller của phim này hay mà, mang tính tâm lý nhiều hơn là bạo lực. Mà dạo này NH xem bạo lực hơi nhiều nha ^^

    Thôi thì nói lan sang phim Mỹ luôn, gần đây Ginko có xem Midnight in Paris, The Help và Money Ball. Mình chẳng hiểu cái Money Ball nó nói về cái gì, bóng chày là mình ko ưa rồi đó.

    Midnight in Paris thì thích cái không khí của phim ghê lắm, thấy HH và Tiny hình như ko thích phim này nhưng Ginko yêu cái không khí Paris phảng phất trong đó, ai care đến chuyện mấy ông thi sĩ văn hào gì đâu. Có cái gì đó nostalgia trong phim nên thích thích dù nói thật là hồi nào đến giờ mình ko ưa cậu diễn viên chính Owen Wilson, cả phim này cũng vậy.

    The Help hài hước, ấm áp, phim nói về nạn phân biệt chúng tộc ở Mỹ thời mấy năm 60s. Đề tài thì nặng ký mà chuyển tải dí dỏm nhẹ nhàng, Phim khá lắm, diễn xuất hay, nhưng chắc NH cũng ko thích dạng phim này tại nó có phải là phim tâm lý đâu ^^

    Có xem vài phim Mỹ linh tinh khác nhưng ấn tượng không nhiều. À nhưng mà có mấy phim của các nước khác xem khá ghê. Lần đầu tiên xem phim Iran, “A Separation”. Phim thật hay mặc dù đòi hỏi một chút thông cảm với văn hóa và tôn giáo. Ginko nghĩ NH ko thích các dạng phim ấy vì nó riêng biệt quá đúng ko? Nhưng đây là lần đầu tiên Gk xem một phim Iran, nói chung là rất ấn tượng.

  4. NH

    Ginko cũng xem mấy phim năm ngoái rồi ha, Money Ball có tư tưởng thể thao nên phải mê thì mới thấy khá được. NH xem mấy phim này năm cuối năm rồi đó, cứ một phim mới xen một phim cũ của Hồng Kông coi cho đỡ buồn.

    The Help xem khá, là một phim hàn gắn, nó cũng thuộc dạng phim NH thích đó Ginko. Nhưng phim trọng kể chuyện kiểu tài liệu như The Help thì NH chỉ thích chứ không mê. NH mê mấy phim phong cách sắc sảo hơn là nhẹ nhàng với câu chuyện đấu đá chốn nhà bếp. Nếu miêu tả về phim thì NH sẽ miêu tả là cuộc biểu tình bằng ngòi bút của nữ hầu da màu. ^^

    Mignight in Paris thì NH thích 2,3 phút cuối có chút cổ điển, không khí nostalgia lạc lõng của nhân vật nam với thế giới ban đầu và mấy phút tả cảnh đầu tiên, chuyển qua đoạn có thoại với giọng éo éo của nam chính là mình thấy ớn rồi hehe. Nội dung lõng bõng, hoài niệm sach vở được dựng với một tâm hồn già nua nên dai nhách, tù túng lan man với mấy thứ triết học nghệ thuật vị nghệ thuật, mà còn được đặt trong không gian lãng mạn mửa mùa kiểu Mỹ giữa Paris nữa nên thành thật là mình ngán cái phim này🙂 . Phim này thì mình dành cho nó một câu: thằng mad trong những đêm hoang tưởng về Paris🙂.

    A Separarion thì NH chưa coi, do không biết về đạo Hồi nên cũng ngại xem. ^^ Gosling có đóng The Notebook đó Ginko, trẻ trung rồi đến Blue Valentine nóng nảy, chuyển qua đây bạo liệt, đến Crazy Stupid Love hào hoa. Diễn viên có tài nên đóng vai nào ra vai đó. À, nếu Ginko chưa xem Crazy thì có cô nữ chính Emma Stone của The Help đóng nữa đó.

  5. phim này em cũng thấy thích, em thích kiểu tính cách đàn ông như Ryan thể hiện trong phim này, ấn tượng cảnh anh ta mang mặt nạ giả trang đứng nhìn vào quán

    thật vui vì biết đến blog chị qua blog này http://leaqua.blogspot.com

    • NH

      Mình cũng thích cảnh mặt nạ lướt qua phim như vậy. ^^

  6. Pingback: Viết cho đỡ trống 2 « Ginko's garden

  7. jazzy guy

    coi thêm mấy phim, coi cả Bên kia ngọn đời, hầu hết là thất vọng, chẳng có phim nào thích như Drive cả😦

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.