A Wife’s Credential

Vào một ngày nào đó, sau những gấp gáp đè nén của cuộc sống bộn bề, bạn chợt nhận ra mình lẻ loi giữa chính gia đình mà bạn ấp ủ, và nhận ra mình đã mất đi tự do, đè nén cảm xúc để rồi chẳng nhận được một chút thấu hiểu, đấy là chưa nói đến sự chia sẻ từ người đầu ấp tay gối. Bạn là một phụ nữ, nhưng bạn đã mất đi quyền được yếu mềm trong cuộc sống, bởi vì bạn đã có chồng, có con và có gia đình chồng, nên bạn phải hy sinh…

Có lẽ khách quen của blog này thì đôi người sẽ nghĩ rằng tôi cổ vũ ngoại tình, thứ mà dư luận nhìn bằng nửa con mắt. Nhưng tôi không cổ vũ ngoại tình bao giờ, nếu không nói là tôi ghét cái cách người ta tự bao biện cho nó. Nhưng tôi biết ngoại tình đã là hiện thực muôn đời của xã hội từ xưa đến nay, nên tôi chấp nhận điều đó như nó vốn có, không kỳ thị và cũng không thông cảm. Tuy nhiên với phụ nữ Á Đông thì dường như ngoại tình là cái tội nhơ nhớp nhất, ánh nhìn hướng về nó lúc nào cũng là sự soi mói kỳ thị lên lớp dạy đời. Người đời thường quên điều quan trọng không phải là người ta có ngoại tình hay không, mà là tại sao người ta ngoại tình và người ta có dám chịu trách nhiệm với cuộc đời mình hay không, trong đó có hành động ngoại tình. Vì ngoại tình không phải là một cái tội, mà là một hành động cần được nguời ta chịu trách nhiệm và ứng xử hợp lý.

Có rất nhiều lý do để ngoại tình, để thỏa mãn dục vọng, để thỏa mãn trào lưu, để khỏa lấp nỗi cô đơn như một thú vui, hay để tìm một con đường tư tưởng thoát khỏi những kìm kẹp. Đến với ngoại tình có nhiều lý do nhưng thông thường thì người ta không biết vì sao người ta lại ngoại tình, trừ thỏa mãn dục vọng. Tôi không ở đây để bao biện cho việc ngoại tình nên sẽ không nói sâu hơn, vì tôi viết bài này là kể lại một câu chuyện tình yêu giữa hai con người đã có gia đình, một mối tình nở muộn màng khi hai con người lạc lõng trong hôn nhân tìm thấy nhau, trong tình yêu ngoài hôn nhân.

Đối với nhiều người, chỉ cần ăn ngon mặc đẹp đã là đáng mơ ước, nhưng sống sang trọng không đồng nghĩa với hạnh phúc, khi giá trị con người bị chôn vùi trong sự tính toán thiệt hơn, và một người phải cung phụng một người để giữ cuộc sống êm ấm. Hạnh phúc không đến từ sự hy sinh khi người ta nhận ra giá trị bản thân đang bị chà đạp và họ phản kháng theo những cách khác nhau. Sự phản kháng dường như không đẹp lòng người trong xã hội Á Đông đề cao hình ảnh đẹp của phụ nữ để dễ dàng lên lớp, nhấn chìm luôn quyền sống hạnh phúc của 1 con người.

Bụt nhà thường không thiêng, nhưng cuộc đời vẫn là những chuỗi tìm kiếm sự đồng điệu đến từ những đồng cảm xa lạ. Hai nhân vật chính của phim là những người đàn ông, đàn bà đã sống ngót nửa cuộc đời với một cuộc sống êm ả. Người đàn ông (Tae-oh) là nha sĩ, anh có vợ là giáo viên trung học. Người đàn bà (Sae-rae) làm nội trợ nuôi dạy con cái, chị có chồng là phát thanh viên truyền hình. Cuộc sống có vẻ nhàn nhã, phẳng phiu như tấm áo chăm là, nhưng đâu phải ai cũng biết để là được chiếc áo như thế thì người đàn bà bị gia đình chồng khinh thường vì trình độ giáo dục không cao trong việc giáo dục con cái, và bây giờ buộc phải chuyển về ở một khu dân cư cao cấp tại Kangnam, không gian sống hiện đại khiến chị “đuối”. Còn người đàn ông lại muốn tìm kiếm một người vợ chăm lo gia đình nhiều hơn sự nghiệp như vợ anh, một nguời vợ quá thành công và quá bận bịu để chỉ có thể hẹn gặp anh 10 phút mà thôi, thứ anh cần là cảm giác đồng điệu trong quá trình xây đắp hạnh phúc chứ không phải sự buông xuôi hạnh phúc.

Với nền tảng tâm lý đã được khoét sâu vừa đủ bức bối, với những trận khóc bất lực nghẹn vỡ trong đêm, trước sự hoang mang vồn vập thì người xem có lẽ đã đủ hiểu cuộc sống của hai con người ấy đã thôi bình yên. Và tình yêu, phải gọi là tình yêu, đã đến bên họ đầy tình cờ la liếm vết thương lòng trống hoắc giữa cô đơn. Được dựng với một phong cách lãng mạn có chiều sâu, những khung ảnh trầm úa như sự lãng mạn rơi rớt lại ở lứa tuổi trung niên khiến mối tình vụng trộm trở nên đẹp, trong hoang mang lỡ làng. Hai người gặp nhau lần đầu ở bến xe bus trú mưa với hai chiếc xe đạp, với chiếc áo mưa vàng rượm của một người đàn bà nhỏ nhắn khuất sâu trong chiếc mũ đã khiến người đàn ông chú ý, và dĩ nhiên họ tình cờ gặp nhau vài lần nữa do cơ duyên đến từ chiếc xe đạp và thần địa lý, bởi hai người sống chung một khu. Đây không phải Oto-na-ri hay Chàng rẽ trái, nàng rẽ phải nên tất nhiên họ chạy cùng đường để rồi yêu trộm bên nhau. ^^

Sự đồng cảm của người đàn ông trước nỗi bơ vơ của người phụ nữ cô độc trong tâm hồn, trước sự “nhũn” lòng của cô về số phận người mẹ trong nhà dưỡng lão khiến họ tiến gần bên nhau hơn. Khoảng cách giữa một người đàn ông và một người đàn bà bị xóa nhòa bởi sự xúc động nghẹn lời, sự xúc động khiến người ta giải tỏa nỗi lòng. Và trên chuyến thuyền tròng trành đêm khuya để kịp trở về nhà thì lòng người cũng tròng trành cho một sự rung động đã đến đúng thời điểm khó có thể cưỡng lại. Hai con người đều đã có gia đình và đều hiểu chuyện nhưng không thể chống lại định mệnh viết bởi ngòi bút của con tim. Nên họ chần chừ, họ chống lại nó nhưng làm sao để chống lại khi con tim đã rung lên, thấp thỏm và lạc trong cơn mê đồng cảm. Cảm xúc bắt đầu dậy sóng trên con thuyền mọn giữa con nước ghập ghềnh, và tình yêu của họ chính thức được xác nhận trên con thuyền trong đêm sóng lớn ấy, để rồi từ đó lênh đênh.

Đạo diễn dành những khung cảnh lãng mạn ,những khúc nhạc du dương cho mối tình nở muộn ấy, trong cơn bình yên ngắn ngủi để nhẹ lòng với yêu thương. Nhưng, đây không phải là một phim viết về những con người ngây thơ, ở cặp tình nhân lẫn người vợ, người chồng còn ở nhà kia, tất cả những nhân vật trong phim đều không ngây ngô nên đều chẳng phải tay vừa. Chuyện ngoại tình không qua nổi mắt thám tử của 1 bà cô bên chồng, người mà chồng cô ta ngoại tình với bạn thân và có một đứa con trai riêng đến 12 tuổi mà cô ta chẳng biết gì, trong khi rất khoái đi tọc mạch việc thiên hạ, rồi từ đấy chuyền tay qua người chồng Seo-rae để anh ta tức dợn sống lưng do người vợ ngoại tình. Vợ người đàn ông Tae-oh cũng không phải loại ngây ngô quýnh lên nhảy loạn cào cào, chỉ bằng một hình ảnh thoáng qua với cách ứng xử cực bình tĩnh nhưng rất sắc sảo đã đủ để khiến cho câu chuyện sắc hơn, và cô tịch hơn. Mối liên hệ giữa hai người phụ nữ ấy trớ trêu lại là cô giáo và phụ huynh của học sinh. Trong khu vực Kangnam, nơi đô hội số 1 ở Hàn Quốc thì các gia đình thiếu đi sự chân thành để cư xử ấm áp hơn, nó ổn định, trật tự nên người ta ít thông cảm và thứ tha cho nhau hơn. Và thế giới của người giàu là một thế giới cục bộ, ganh đua, soi mói nhiều hơn là chia sẻ. Tại đó là nơi khó đón nhận thành viên mới nên sẽ ít thân tình giữa những người xung quanh. Câu chuyện dựng trên nền tảng xã hội như thế, và họ sẽ ứng xử với nhau như thế, không thể thay đổi vì đó là hiện thực.

A Wife’s Credential bắt đầu như vậy, bằng những thước phim tịnh tiến vừa phải để vẽ nên sự thay đổi của con người với hoàn cảnh, với sự lựa chọn của chính những con người trong đấy. Trong không gian makjang của câu chuyện, trong sự lạnh lùng của mặt bằng sống thì tình yêu đã nảy nở và sẽ lớn dần lên với những thử thách nông sâu khác nhau vẫn còn tiếp diễn. Và tôi tin mọi người đều có cơ hội để bắt đầu lại cuộc đời, quan trọng hơn là cách họ bắt đầu như thế nào, đó chính là điều phim muốn chia sẻ với khán giả.

Nếu dành lời khen cho Kim Hee-ae có lẽ là quá sớm, bởi tôi tin chị sẽ diễn hay hơn nữa trong những trường đoạn tâm lý phía sau. Nhưng Lee Jung-jae là một bất ngờ với tôi, tôi không nghĩ mình có cảm tình với lối diễn của diễn viên này nhiều như bây giờ sau bộ phim điện ảnh cấp 2 Natalie mà tôi từng xem, nhưng thật sự lối diễn vừa phải và sự trãi nghiệm trong ánh mắt anh thể hiện đủ tài năng diễn xuất của một diễn viên có nghề là điều không thể phủ nhận. Tương tác nồng nàn thoáng chút men say của cặp đôi này khiến phim gợi cảm hơn, mơn trớn hơn một chút chỉ bằng ánh mắt họ nhìn nhau, chỉ bằng những cái ôm choàng hay nụ hôn vội vàng không hơn nhưng vẫn khiến người xem mong hai con người cô đơn trong phim vượt qua chông gai để đến bên nhau, hoặc ít nhất là để giải thoát cho nhau tự do hơn. Tình yêu khẽ hà hơi ấm lên hai trái tim cô độc muộn màng đấy, nhưng liệu họ có bắt kịp sự can đảm để đến bên nhau?

Categories: Korean dramas | Tags: , , , | 5 Comments

Post navigation

5 thoughts on “A Wife’s Credential

  1. Bài viết rất hay, và rất cảm xúc.

    Chuyện ngoại tình thì có xã hội nào ủng hộ đâu, gia đình phương Tây hay phương Đông thì có ai mà ủng hộ ngoại tình chứ. Có điều, đúng như NH nói, đối với xã hội phương Đông thì áp lực ghê gớm hơn, người phụ nữ ngoại tình lúc nào cũng bị gắn cho cái tội nhơ nhớp, vô đạo đức.

    Ginko không bao giờ ủng hộ ngoại tình, nhưng Ginko ghét người ta đem chuyện đạo đức vào đánh giá một người từ việc “ngoại tình”. Ở đây chúng ta không nói đến người thứ ba mà nói đến nguyên nhân ngoại tình của một người trong gia đình. Ginko nghĩ nếu không biết rõ chuyện nhà ai đó thì đừng đánh giá người ta, mà kể cả bạn tưởng bạn đã biết rõ họ rồi thì cuộc sống riêng của vợ chồng họ có ai biết được thực sự nó như thế nào. Không ai cổ vũ ngoại tình, nhưng nếu ngoại tình là lối thoát để tìm đến một hạnh phúc cho cả hai thì ít ra, ngoại tình không có tội.

    Nhiều khi Ginko cứ thấy mình nghĩ luẩn quẩn xoay tròn như thế, xã hội Việt Nam giờ thấy đầy rẫy tin ngoại tình. Mình hoàn toàn ko hiểu đó là do trào lưu hay do nhu cầu thể xác, hoặc nhu cầu tinh thần? Thấy ghét những người ngoại tình nhưng đồng thời cũng lại tự hỏi nếu cuộc sống gia đình của người ta thật sự hạnh phúc, vợ chồng hòa thuận hiểu nhau thì người ta có cần phải đi ngoại tình làm gì không? Nếu người ta không hạnh phúc thì người ta có quyền đi tìm hạnh phúc cho bản thân họ, mình có quyền gì lên án người ta? Tốt nhất là chuẩn bị tư tưởng cho bản thân mình, nhỡ may mình bị phản bội, hoặc nhỡ may mình phản bội người ta😀 thì mình chính là người chịu trách nhiệm với cuộc đời mình chứ gì nữa, tha thứ hay chia tay, từ chối tình cảm hay dấn bước làm liều thì đều do người trong cuộc quyết định cả. Phải chấp nhận đó là một thực tế xảy ra ở bất kỳ xã hội nào chứ chẳng cần phải ngồi đó mà lên án nó.

    Những phim tâm lý ngoại tình đều khiến người xem đặt câu hỏi về hạnh phúc của cuộc sống gia đình, về hạnh phúc thực sự của riêng mỗi cá nhân. NH viết về A wife’s credentials khiến mình cảm thấy đây là một bộ phim thực sự hay, ít có drama Hàn nào dám đi sâu về vấn đề ngoại tình nhỉ.

    Cảnh ở bến xe bus đẹp quá, như một cảnh trong phim điện ảnh vậy. Nhạc phim qua mấy bài NH giới thiệu thấy rất hay. Tiếc cái là phim chưa có sub nên Ginko vẫn chưa muốn xem🙂

  2. Một bộ phim và bài viết tuyệt đỉnh như thế này mà chỉ có 1 comment thôi ư? Em đã phạm sai lầm lớn mà chị Ginko né, đó là xem phim trước khi sub hết! Bị dừng lại ở tập 7 làm em đang phát điên lên đây huhu các chị có biết ở đâu có sub không?

    Đây là phim Hàn hay nhất em từng xem. Em nhớ nhân vật Tae Oh nói một câu như thế này lúc ở trong nhà trọ với Seo Rae: “đây là lần đầu tiên tôi ở trong hoàn cảnh này, tôi cũng không biết phải làm gì” Nghe xong em không còn nhìn Tae Oh như một người chồng, người cha nữa mà chỉ thấy anh ta là một con người. Mình làm sao có tư cách gì mà đánh giá cảm xúc tâm tình của người khác, làm sao phán xét anh ta làm đúng hay sai? Đã vậy đạo diễn liên tục “giết” em với những góc quay và nhạc.

    Tất cả mọi thứ về phim này đều hoàn hảo!!!

  3. bohotambac

    Chị Ohanami cho em hỏi là xem phim này ở trang nào ạ? Kites, Kst, đều không làm sub, em tìm trên youtube cũng không có😦 Em cảm ơn chị Ohanami.

    • NH

      A wife’s credential chưa có Vietsub đâu Bohotambac.
      Engsub thì có đầy đủ trên wiki.d-addict đó ^^.

  4. bohotambac

    Em cảm ơn chị Ohanami, engsub cũng tốt rồi, em sẽ xem ngay. Đọc review của chị về phim này và “Alone in love”, em đã hạ quyết tâm phải xem!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.