Architecture 101: Tình đầu là cây ra hoa muộn

Chỉ cần nhắc hai tiếng tình đầu là đã khơi gợi biết bao nhiêu cảm xúc từ chúng ta-những con người ngập ngụa trong bộn bề cuộc sống. Tình đầu như cơn mưa lành lạnh một góc trời hay chân mây nào đó, để có kẻ đeo trên vai suốt cả cuộc đời chẳng thể nào quên, trong khi có người gởi gắm chút dư hương nơi những dấu tích cũ rồi lâu lâu lục lại hoài niệm. Vâng, hoài niệm tình đầu nghe có vẻ thơ thẩn quá, nhưng mấy ai trong chúng ta chưa từng thẩn thơ hoài niệm mảnh tình xông xênh ấy trong những xốn xang của giây phút đầu tiên-cảm giác tim rung lên khi lần đầu tiên quýnh quàng, chộn rộn và lâng lâng mơ ước những điều viển vông nhất.

Bạn bắt đầu biết nhớ khi nào? Và tim bạn biết đau khi nào? Đó chính là khi bạn đã yêu. Lúc đấy bạn đã yêu, nhưng tôi không chắc bạn đã biết yêu chưa, bởi oái ăm là chúng ta thường chỉ biết mình đã yêu khi đã xa khỏi mối tình ấy. Yêubiết yêu có gì khác nhau mà phải phân biệt rạch ròi như thế? Chúng đều là yêu cả, không phải sao? Tôi nói rõ như thế vì tôi không biết lúc yêu thì tôi đã biết yêu hay chưa, và tôi nghĩ đôi người cũng sẽ như tôi khi tình đầu đến thì lóng ngóng và bần thần. Nửa muốn tiến lên nhưng nửa lại sợ hãi muốn rút lui do thế giới ấy quá lạ lẫm không thể điều khiển, nửa thích người ta nhưng không nói, nửa biết người ta thích mình nhưng cũng không nói, cứ im ỉm làm thinh đối tốt với người ta, hay cứ im ỉm thinh lặng nhận tấm lòng của người ta mà thôi. Nếu bạn nói với tôi như thế về mối tình thứ mấy thì tôi sẽ không ngại ngần nói hành động như thế hoặc là dại khờ, hoặc là đểu cáng. Nhưng nếu bạn nói như thế về mối tình đầu thì tôi chỉ có thể nói bởi vì …nó là tình đầu vụng dại, khi con người ta chưa được tiêm vaccine nhận thức tình yêu-thứ mà mối tình đầu sẽ trở thành khi bạn đã chinh chiến trên tình trường. Tình đầu vốn dĩ đến lúc chưa có tiền lệ nào để chúng ta hình thành phản xạ của cảm xúc. Trong những giây phút của tình đầu là những lúc tâm hồn bị treo tòn ten như chiếc phong linh rung bần bật bởi cơn gió tình yêu, dù gió mạnh hay gió hây hây nhè nhẹ. Tình đầu vốn dĩ chông chênh như búp bê Mastrioska.

Architecture 101 là một phim viết về tình đầu như thế. Phim có không khí hoài niệm về tình thơ của một người đàn ông pha trong chút hương nuối tiếc quá vãng. Seon-yeon, 35 tuổi, tìm đến kiến trúc sư Seung-min nhằm yêu cầu xây cho cô một ngôi nhà ở đảo Jeju. Nhưng điều quan trọng hơn, Seon-yeon tìm là tìm Seung-min chứ không phải kiến trúc sư Seung-min, bởi hai người đã quen nhau từ trước, bởi họ có cảm tình với nhau những năm đầu đại học. Phim đan xen giữa quá khứ và hiện tại, hiện tại năm 35 tuổi và quá khứ ở năm 20 tuổi với cảm tình cho đến lúc ấy cũng chưa thành hình. Anh chàng Seung-min sau thời quá khứ nhút nhát ít nói thì đến thời kỳ trưởng thành chuyển sang hệ ăn nói nhát gừng và tửng tưng, trong khi đó Seon-yeon vẫn sắc sảo và thoáng chút dửng dưng ngày nào. Gặp lại tình cũ có mấy ai mà chẳng xao xuyến, nhưng cặp này thì họ giả đò không xao xuyến gì, hay ít ra Seung-min vờ như chẳng lưu luyến gì khi đã khép lòng với cô người thương cũ, vì lý do cô ấy không chân thành. Seon-yeon đã có chồng nhưng có điều gì trong ánh mắt của cô khiến ánh nhìn ấy có chút hoài vọng khi tìm về lời hứa vu vơ giữa họ ngày xưa. Seon-yeon tìm lại lời hứa ngày xưa hay tìm lại cảm tình tuổi đôi mươi với Seung-min đã lỡ do tuổi trẻ? Vì ngày ấy cả hai đã không có can đảm thẳng thắn với nhau, không có can đảm để đạp đổ bức tường của tự ái chắn ngang. Phim là hành trình tìm lại quá khứ như thế. Những quãng ký ức được đạo diễn chăm chút và trau chuốt thành từng thước phim pha trộn giữa nhớ quên trong ký ức của hai nguời khác nhau, và việc của khán giả là tìm giao phần giữa chúng-thứ mà đạo diễn ẩn giấu và cách điệu thành chuỗi tâm lý thương nhớ giữa hai nhân vật.

Có lẽ bởi vì đây là phim của một nam đạo diễn nên phần tâm lý nhân vật nam nhỉnh hơn nữ, cùng đó diễn xuất tròn vai của Uhm Tae-woong và Lee Je-hoon đã khiến cho tuyến nam đáng nhớ hơn. Chính vì thế phần tâm lý giữa hai tuyến nhân vật bị chênh. Han Ga-in và Suzy đẹp và vẫn dịu dàng với chút dửng dưng nên có chút mơ hồ, nhưng là nét mơ hồ chưa được vẽ nên thấu đáo nên cảm giác mông lung chưa thể đi vào lòng khán giả. Có lẽ nên thông cảm cho sự cố gắng phân tích tâm lý đối với phái nữ cho một nam kiến trúc sư-mà tính cách chắc hẳn cũng thấp thoáng trong nhân vật Seung-min, nhân vật được anh gởi gắm trong lối kể chuyện tự sự vẫn còn bị lạm dụng này. Bù lại điều đó là khâu hình ảnh được chăm chút với khung cảnh thoáng đãng với phong cách kiến trúc hướng về thiên nhiên đã mang đến tâm lý nhẹ nhàng cho khán giả, cũng là sự chấp nhận nhẹ nhàng cho một hành trình đã lỡ. Tuy nhiên như đã nói, tâm lý nhung nhớ của các nhân vật được phân tích chưa thật sự hay để tạo nên diễn biến nhung nhớ, nuối tiếc hoặc bàng quang khơi gợi xúc cảm bức bối, nghẹn nghào hơn. Vì vậy cảm tình giữa Seung-min và Seon-yeon vẫn chưa thể nói chính xác là một mối tình sẽ được ghi khắc sâu trong lòng, khi nguyên nhân chia cắt lần thứ nhất chưa thật sự thuyết phục, nhưng được xử lý để tạo nên mối tình đến 15 năm sau vẫn chưa thể quên. Cái kết của phim vì thế chưa thể hòa vào lòng khán giả, vẫn còn dễ chấp nhận quá sau một nụ hôn cuối vội vàng không đọng được nhiều dư cảm.

Tuy nhiên, tôi vẫn thích ý tứ của đoạn kết, đoạn kết thoáng buồn và người ta chấp nhận sự dang dở với khuynh hướng lạc quan, đơn giản hơn. Hai con người đó, sau thời gian tuổi trẻ thiếu can đảm đã lấy được can đảm để đối diện nhau một lần nữa, và có can đảm để chấp nhận hiện thực tự nhiên hơn – không hằn học và không oán trách nữa. Những hình ảnh về những ngôi nhà, từ nhà hoang đến nhà đang xây của nữ chính cũng như về cánh cổng sắt đã bong tróc được lặp lại nhiều lần đều được đạo diễn nhấn nhá để tạo nên ý nghĩa riêng-ý nghĩa của thời gian với cuộc đời con người, như chính sự hoài niệm, bởi người ta chỉ có thể hoài niệm khi thời gian đã trôi qua. Sự hoài niệm như một cây ra hoa muộn, như chính nghề kiến trúc sư cũng được ví là cây ra hoa muộn trong một cuốn sách mà tôi đọc được ở đâu đó, chính vì thế sự hoài niệm trở nên đẹp đẽ, nhất lại là hoài niệm về tình đầu dở dang.

Categories: Korean movies | Tags: , | 15 Comments

Post navigation

15 thoughts on “Architecture 101: Tình đầu là cây ra hoa muộn

  1. Hỏi 1 câu trớt quớt là phim này down ở đâu hả Ohanami?😛. Kèm engsub ấy.

    Với lại drama mới của anh Uhm xem được không nhỉ?🙂

    • NH

      Phim chưa có trên mạng đâu Seichan, chỉ mới chiếu rạp thôi ^^.

      Man from the Equator dở lắm, phim tâm lý tội phạm mà yêu đương kéo giờ với đấu võ miệng không, coi chẳng đã chút nào hết. Coi được mấy tập mình drop luôn.

  2. Ủa vậy sao Ohanami coi được hay vậy? Đang ở Hàn à?

    Buồn thế😦. Lâu lâu anh ấy mới đóng phim thế mà…

    • NH

      Ở mình mới chiếu phim này đó Seichan. ^^ Phim này dùng khá nhiều tiếng lóng với ngôn ngữ những năm 80 ở Hàn nên khán giả Hàn chắc thích hơn khán giả nước ngoài. ^^

      Đúng là Man from the Equator dở, nhưng Uhm Tae-woong diễn hay và nhiều đất diễn nên nếu cố đấm ăn xôi thì chắc cũng ráng xem được.

  3. Chưa đọc review đâu nha, mình đợi ra sub mới coi. Ra rạp khoái xem đấm đá, hành động hơn tình cảm. Nhưng cũng nghe nói phim này nổi, doanh thu phòng vé khá lắm. Ủa mà hình như 6 của NH là cao lắm mà, The Classic nhớ NH cũng cho có 6.

    Hy vọng anh Uhm gỡ gạc chút sau Man from the Equator, cố lết đến tập 12 mà chịu không nổi. Đúng là biên kịch thế mạnh tình yêu viết phim trinh thám, vừa chán vừa lê thê. Mà nhân vật của anh Uhm tạo hình thì xấu không nói, tính cách cũng dở dở ương ương, nói nhiều như đàn bà, coi bực cả mình.

    Ủa mà để ý mình click vào bài Tâm trạng khi yêu thì cái header nó tự đổi thành header của bài luôn. NH làm kiểu gì mà hay vậy.

    • NH

      Phim này đầu đũa hơn The Classic. The Classic mạnh ở phần thời xưa nhiều ý thơ, thêm nữa là diễn xuất chân chất tự nhiên của Jo Seung-woo. Phần cuối thì classic quá nên sến, bố cục không bằng được 101. Vì 101 thống nhất, gãy gọn hơn. Nhưng mình không thích diễn biến thời xưa ở 101, dựng trông như ‘diễn’ dù Lee Je-hoon đóng tốt, mình thích đoạn gặp lại nhau hơn. Phim quay được, tận dụng được quang cảnh nên xem cũng dễ chịu.

      Chuyện header thì không biết, ngẫu nhiên đó ^^.Điểm thì rate phân loại cho vui thôi nên cũng không quan trọng gì, có nhiều phim rate cao hơn nhưng chẳng có hứng để viết vài dòng nữa là.

  4. Mình đoán là diễn xuất của Classic tốt hơn, anh Uhm diễn rất hay nhưng làm sao qua nổi Jo Seung-woo. Bạn nữ chính thì haha đóng cái phim Moon, Sun đó, chẳng muốn so sánh với Son Ye Jin.

    Không phải ngẫu nhiên đâu, hình như là tính năng của giao diện NH dùng thì phải. Như mình click vào bài review 4 movie có Lee Dong Wook thấy hoa đào rơi ngập lối nè, đẹp thiệt.

    • NH

      À, mình nhầm header In the mood mới đăng thì là ngẫu nhiên, chứ còn hình màu tím thì với cái theme của mình vô thư viện của đúng bài đó và ngay cái hình đấy sử dụng chức năng use as featured image là được. ^^

      The Classic được Jo Seung-woo với Son Ye-jin chứ nam chính Jo In-sung diễn dở thí mồ hì hì. Phim 101 diên khá đều, ờ thì Han Ga-in diễn không đặc sắc, nhưng vai này hợp với kiểu diễn và đúng độ tuổi nên xem được, cộng vào đó hai bạn nữ đều đẹp nên mình đều thích.

  5. Uh bạn nam hai đóng hơi gượng nhưng bạn ấy đẹp trai nên bù lại mà. Với lại nhạc phim The Classic hay nữa.

    Hí hí đang F5 coi banner đã kịp thấy 2 phim rất thích là : Before Sunset với La Dolce Vita, rung đùi đợi Trùng Khánh với Xuân Quang Xạ Tiết ^^

  6. bi01

    chào chị😀 lâu lâu ghé blog chị đọc review movie toàn những phim e thích.
    note phim này để sau này xem, có raw rồi nhưng mà chưa thấy sub đâu hết😦
    e thích LJH lắm lắm. Nhờ có anh ý mà miệt mài xem đc fashion king từ đầu tới cuối :)) chưa kể mấy tập cuối khi BK thể hiện rõ sự yếu kém, trì trệ e càng chăm chỉ theo dõi update hơn :)) xem tùm lum tà la đến cuối chả quan tâm nội dung đi về đâu, diễn biến đấu đá thế nào, tua xem mỗi LJH :))
    a, a mục đích chính của cmm: không biết chị đã xem Bleak night của LJH chưa, e rất là recommend. Nên là… e đặt 1 chỗ ở đây, chờ ngày nào đó, chị xem và review phim đó nhé :”>

    • NH

      May cho Bi01 là nv của Lee Je-hoon trong Fashion King không die đó ^^. NH cũng thích Lee Je-hoon nhưng không đến mức tua đến đoạn cậu ấy đóng để xem, phim tệ quá nên xem nản lắm. ^^

      Bleak Night thì NH chưa xem, nhưng có lẽ sẽ xem khi có hứng. Hôm bữa NH có đọc một bài review của HHND về phim này, đề tài của phim viết về bạo lực học đường ở thì quá khứ ha, nhưng NH không hứng thú lắm đề tài đó nên chưa xem . Review thì phim phải hợp cạ mới có hứng viết nên không dám hứa trước đâu. ^^ Nhưng nếu phim hay thì sẽ có thôi. ^^

  7. bi01

    haha chị ơi, chắc xem FK là kỉ niệm nhớ đời của em lol. Hồi FK mới chiếu, cân nhắc mãi ko xem, vốn thấy mấy film mang đề tài “mới mẻ” thời trang của Hàn gần đây toàn những phim abc xyz, cộng thêm định kiến với một vài người nên đến khi chiếu tới tập 16 e mới xem. Nhưng mà, có lẽ cái tiện lại chính ở chỗ đó, biết sẵn phim rất dở rồi, cũng chẳng có tham vọng tìm kiếm hay vớt vát được cái gì hay ho từ mớ bòng bong đấy cả, chỉ vì xem MV fanvid thấy chemistry giữa SSK và LJH thôi thúc quá nên mắt nhắm mắt mở, down phim xem và tua hăng say. Xét một cách dễ dãi thì nếu ko đặt trong tổng thể, nhân vật của LJH cũng tàm tạm ^^ và LJH diễn thực sự hay nếu so sánh mặt bằng chung của nam chính lẫn nam thứ thời gian gần đây.

    Thực ra đoạn kết cũng đã được quay từ hồi đoàn làm film qua NY rồi, chắc ngay từ đầu bk đã x/đ sẽ làm 1 what happened in bali thứ 2, nhưng phát triển câu chuyện chán đến mức nhảm nhí. Tiếc cho LJH, dù bạn ấy cảm thấy thỏa mãn vì đc thử sức với dạng vai này, nhưng phí quá là phí😦

    e cũng vừa qua blog chị HHND đọc review, hay quá:*
    thực ra nói phim về bạo lực học đường nhưng góc nhìn rất mới mẻ, ko tập trung vào bề nổi của vấn đề, mà khơi gợi những góc khuất trong tâm hồn của những con ng quá sức cô đơn, nên chị NH hôm nào hứng thì nhớ xem nhé. Mà đọc chị HHND review e mới biết đó là phim của sinh viên đấy, trước giờ e chỉ biết là phim indie, được chiếu chủ yếu ở các trường học để tuyên truyền, giáo dục thôi. Xét về khía cạnh tuyên truyền phong trào, làm được bộ phim như vậy thật sự là đáng khâm phục. LJH trong phim đó rất hay, ánh mắt ko thể đùa được, có lúc là 1 thanh niên vô tư, hết mình vì bạn bè, có lúc ẩn chứa cái độc ác man dại, có lúc lại thẫn thờ vô hồn cũng có những lúc đau đớn xót xa, aigoo nói chung vì Bleak night mà e đổ gục. Tiện chị cũng thích LJH em pr phim ngắn just friend luôn, bạn đóng gay, nhìn nhu mì kinh khủng, cảm xúc cũng tới bến lắm. Em xem gần hết phim của LJH, mỗi vai đều rất khác, ko chỉ khác ở bản chất nhân vật, ngay cả cách thức thể hiện, ngữ điệu, ngôn ngữ cơ thể tất cả đều rất có đầu tư, nói chung là một người trẻ làm nghề đáng để trân trọng.

    úi cha, nói qua nói lại, thấy nói dài mà lạc đề quá😀

    • NH

      Bi01 cứ xưng hô thoải mái nha. ^^

      Lee Je-hoon diễn tốt chứ, chú ý bạn này đứng cạnh Ko Soo, Shin Ha-gyun với Uhm Tae-woong mà không bị lu mờ là bản lĩnh diễn xuất không thuộc dạng thường rồi, ánh mắt của bạn ấy biết nói và biết đặt trọng điểm. ^^

      Phim ngắn Just friend thì NH xem rồi, Lee Je-hoon đóng tốt, nhưng do NH không thích dạng nv như vậy nên không để tâm, đến Front line mới chú ý ánh mắt sắc lẻm của bạn ấy, ánh mắt có lực đúng kiểu diễn movie nên thích. Vậy Bi01 là fan của Lee Je-hoon rồi ha, fan bạn này thì mình hiểu được, cậu ấy diễn đa dạng và có thực lực, lứa tuổi thành danh cũng là lứa tuổi tương đối chín chắn, bạn ấy mới thành danh 1, 2 năm nay chứ mấy ha, nên kiểu diễn không bị dính cái cung cách diễn của diễn viên thần tượng. ^^

      Lee Je-hoon không có duyên với truyền hình đâu, kiểu diễn viên truyền hình yêu thích của mấy fangirl truyền hình là đẹp đẹp cute cute nhảy loi choi fanservice là chính chứ khả năng diễn xuất chẳng được chú ý mấy. Vì vậy NH nghĩ cậu ấy nên đóng movie cho khỏe, dấn thân vào mấy phim truyền hình thì kiểu diễn của Lee Je-hoon mấy fangirl không cảm nhận được cái hay nên tiếc. ^^

  8. bi01

    nói là fan thì cũng chắc cũng chưa đến mức đó, nhưng e quan tâm đến các dự án và rất thích cách LHJ hòa mình vào nhân vật. Mà kiểu thành danh của LJH khá là chắc chắn, nói thế nào nhỉ, nó khá rành mạch, theo lộ trình🙂 lợi thế lớn nhất là chẳng bị đóng đinh ở 1 dạng vai nào cả, từ những anh ngô ngố, đến đại ca trường học, từ hiền lành đến thủ đoạn, từ nhút nhát đến bản lĩnh lạnh đều diễn tốt, vừa phải, ko cắm cố, cũng ko gồng.
    Rủi cho bạn ý, mới quyết định đầu tư 1 dự án bên drama thì trúng ngay cặp vợ chồng biên kịch “thần sầu quỷ khốc”, mà cái ghét nhất là lên hình drama trang diểm dữ dội quá @.@ môi hồng bóng nhầy nhẫy, đẹp đâu chưa thấy, con trai nam tính tự nhiên thấy èo uột hẳn.

    • NH

      Mình cũng không thích kiểu trang điểm của Hàn Quốc, dạo gần đây là Trung Quốc nữa. Nhưng drama Nhật NH xem thì kiểu trang điểm cho diễn viên nhìn rất thực, hiếm khi nào thấy son môi đối với nam dv.. ^^

      Drama nên đóng phim hài không có thì phim bi khóc lụt mới nổi chứ mấy bạn đóng chính kịch sự nghiệp long đong thấy thương luôn, giờ người ta phải kinh doanh nên chọn dv nhiều fan không thôi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.