Đa tình kiếm khách vô tình kiếm – Hoài niệm một chiều mưa bay

Tôi không bàn về Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm, tôi chỉ cảm khái vài dòng về tình yêu Lý Tầm Hoan trong truyện mà thôi.

Đọc truyện Cổ Long cần sự trãi nghiệm tương đối, ở cả tính chất giang hồ của những con người sống không cần ngày mai, và cả ở kinh nghiệm tình trường lừng khừng và thấp thỏm. Bạn cần yêu đương phóng khoáng một chút, cần lâu lâu phóng đãng một chút để cảm nhận chất say trong văn phong và nội hàm câu chuyện. Bởi truyện của Cổ Long là những câu chuyện về những người say đi trong cuộc đời. Họ là chính họ, không hoàn mỹ để tự tạo cho mình một kết cục viên mãn, họ say một thứ men rượu đậm mùi đời, nồng cay và ngờn ngợn cổ họng khi sống và yêu. Họ mang nặng tâm tư của những con người chưa được toạị nguyện, nhưng chấp nhận chứ ít cưỡng cầu. Họ chẳng phải là lý tưởng, mà là hiện thực của những tuổi trẻ dang dở.

Tôi là kẻ khá tuyệt đối trong tình yêu, đối với tôi yêu không cần phải đắm đuối và nồng nàn êm ấm. Yêu đối với tôi là một niềm tin còn khả năng phát triển, khi mà niềm tin đó tụt dốc – dù với bất cứ lý do gì thì nó đã tan thành tro tàn, ta chỉ nên giữ những cảm xúc đã kết tinh làm hơi ấm kỷ niệm – trước khi nó bị bôi đen bằng những nhập nhằng và lôi thôi. Thế nên tôi hiểu Lý Tầm Hoan và Lâm Thi Âm đôi phần. Tôi hiểu vì sao anh ta phải khổ vậy trên đường tình, khi chắp nối mối duyên cho Lâm Thi Âm và Long Tiêu Vân để rồi cả ba cuộc đời là những mớ lộn xộn vấn vương. Tôi hiểu vì sao cô ấy lại muốn lặng im để thời gian trôi đi. Bởi vì anh ấy và cô ấy là những kẻ tuyệt đối trong tình yêu, những kẻ để tình yêu-đích thực tìm đến mình thay vì đi tìm kiếm và khư khư giữ gìn những cảm nhận ngỡ là tình yêu.

Lâm Thi Âm và Lý Tầm Hoan qua nhân dạng của Tiêu Tường và Tiêu Ân Tuấn trong bản dựng 1999.

Lý Tầm Hoan và Lâm Thi Âm có yêu nhau không? Khẳng định là có, Lý Tầm Hoan từng yêu và vẫn còn yêu, Lâm Thi Âm cũng như vậy. Nhưng hai thời điểm là hai cách yêu khác nhau, nên cảm xúc là khác nhau. Sau khoảng mười năm trở về từ quan ngoại, Lý Tầm Hoan đã không còn là Lý Tầm Hoan của ngày xưa. Lý Tầm Hoan đã thôi nông nổi, đã bạt gió phong trần xông pha trên niềm nhớ để tìm về lại cố hương. Và Lâm Thi Âm cũng chẳng còn là Lâm Thi Âm của năm nào, cô đã trở thành Long phu nhân buông rèm khuê phòng.

Mười năm trước, họ đã không chọn nhau. Lý Tầm Hoan đã rời xa Lâm Thi Âm để nhường lại tình yêu cho bạn hữu hàm ơn, và Lâm Thi Âm cũng đã chấp nhận một người đàn ông yêu mình làm tấm chồng thay vì đi tìm kiếm tình yêu nơi người cô yêu thương. Đời họ lỡ làng không phải do đời, mà do chính họ, do tuổi trẻ nông nổi. Vì thế mười năm sau, họ yêu nhau trong những nuối tiếc đã để mối tình đơn sơ lỡ trôi vào dĩ vãng. Họ nuối tiếc vì sai lầm, nhưng họ không muốn cải tạo sai lầm ấy do họ hiểu thời gian đã trôi đi, quá khứ nên là quá khứ, dù nó có đẹp đến dường nào đi nữa thì cũng đã lụi tàn… Họ ngập ngừng trên cung đường định mệnh như chúng ta hay ngập ngừng…

Ngày xưa Lý Tầm Hoan ra đi là để nhường tình nhân lại cho bằng hữu, hay vì trong sâu thẳm anh ta bối rối muốn trốn chạy để thỏa chí lãng du? Và Lâm Thi Âm, ngày xưa cô chấp nhận làm vợ Long Tiêu Vân vì cô bị Lý Tầm Hoan lạnh nhạt, hay vì cô cần sự êm ấm?

Cả hai người bọn họ đã yêu nhau thật lòng, nhưng cũng đã thật lòng không hiểu nhau, không hiểu mình cần điều gì ở người kia, và không hiểu người kia cần gì ở mình. Bởi vì họ không tin vào sức mạnh tình yêu, bởi họ không hiểu tình yêu, và bởi họ phản trắc tình yêu. Nên sau đó, họ phải trả giá, họ tự mình đày đọa trong chuỗi cảm xúc không thể vỗ về ngoan giấc theo thời gian. Chúng lặng lẽ làm những bóng ma ghim vào lòng họ những ám ảnh khôn nguôi, nuôi dưỡng những cô sầu thăm thẳm đục khoét sâu hoắn con tim. Họ đau đớn, nhưng họ vẫn không khuất phục tình yêu, nên họ đành tiếp tục đớn đau. Và họ trở thành những bóng ma vật vờ như chính tình yêu của họ, vờ vật. Họ giãy giụa với những cảm xúc ăn sâu vào ý thức, và họ đã thắng. Nhưng họ đã thua vô thức tình yêu ngầm định ăn sâu vào bộ não. Họ không biết, họ nào đâu biết chẳng ai có thể chống lại sự nuối tiếc – nếu để hai người duyên phận đã lỡ làng ngang qua nhau. Bóng ma nuối tiếc cắm bộ rễ của nó vào lục phủ ngũ tạng để rồi dần dần xâm chiếm những khoảng trống trong cơ thể, bóng ma đó choáng ngợp đến mức họ không thể thở nổi, và họ héo mòn để bóng ma lớn lên…

Tình yêu trong Đa tình kiếm khách vô tình kiếm là những bóng ma lẩn quất trong tâm hồn, chúng khiến Lý Tầm Hoan và Lâm Thi Âm khắc khoải. Họ biết nên quên, nhưng vẫn cứ quay quắt, bởi chính họ đã đánh mất họ – của ngày xưa, nên họ mù quáng đi tìm, dầu biết vô vọng. Trong sâu thẳm vô thức của họ muốn hàn gắn, nhưng ý thức về những giới hạn ràng buộc, về cái tương lai phía trước chẳng về đâu mà họ đeo theo khiến họ chẳng thể nào tìm về với nhau. Mười năm trước họ mất nhau do họ không chọn nhau, nhưng mười năm sau họ mất nhau một lần nữa do họ không có can đảm bước qua những giới hạn chằng chéo. Họ mất nhau, vì họ là những con người yếu đuối …trước thời gian.

Thời gian thấy đơn thuần chỉ là những tích tắc trôi xuôi, nó dường như vô hại, nhưng không phải vậy, bởi thời gian …vô tình. Nó có thể là liều thuốc xóa bay những vết thương lòng này, nhưng nó cũng có thể gậm nhấm những vết thương lòng kia đến độ lở loét hoại tử. Với Lý Tầm Hoan và Lâm Thi Âm, vế thứ hai đã đúng. Họ bệnh tật hao gầy vì tình yêu đã không thể đơm hoa nhưng vẫn cứ ma mị lớn dần lên không chịu tan đi, và nó khiến họ uất nghẹn bởi vì họ bưng bít trái tim mình lại. Và đến lúc nào đó nổ tung, nên sẽ hoang tàn.

Có lẽ Lý Tầm Hoan không nên trở về khi đã biệt tích ở biên ngoại. Đôi lúc người ta sẽ nghĩ thế, nhưng đó là người ta nghĩ, chẳng phải là Lý Tầm Hoan mang nặng nỗi nhớ khôn nguôi. Lý Tầm Hoan không trở về thì làm sao biết được Lâm Thi Âm còn thương nhớ mình, làm sao biết được con người thực chất của Long Tiêu Vân – người bằng hữu mà Lý Tầm Hoan thần tượng nham hiểm thế nào. Lý Tầm Hoan sau mười năm đã muốn đối diện với lòng, dù với cách thức ngập ngừng và bất lực. Cho nên, Lý Tầm Hoan phải trở về, không phải để hàn gắn, mà là để đối diện cảm xúc mà anh đã bỏ rơi trước đây, để Lâm Thi Âm cũng được cơ hội đối diện với “ngày xưa”.

Những con người như Lý Tầm Hoan và Lâm Thi Âm có gan bỏ rơi để tình vất vưởng, nhưng lại không đan tâm đủ để lãng quên. Tình yêu của họ – ngày ấy còn quá non nớt, chỉ là những chuỗi cảm xúc thanh mai trúc mã quấn quýt bên nhau. Chúng đẹp thuần túy, nhưng thiếu đi va vấp, thứ mà mười năm sau họ mang. Nợ tình, có lẽ nên gọi tên mối quan hệ giữa Lý Tầm Hoan và Lâm Thi Âm như thế. Họ nợ nhau, bởi vì cả hai đã vứt nhau lại bên cuộc đời trong những phút giây yếu đuối. Họ đã nỡ lòng vứt đi những cảm xúc chân thành và ngây thơ nhất, nên họ tiếc cho chính họ đã quá ngây thơ để duyên vỡ thành những mảnh vụn vô chừng.
Nhưng thời gian vẫn xoay, xoay chóng mặt cho dù ai đó có tiếc nuối đến đâu đi nữa, phải không thời gian?

Đời thường không phải như lúc định hình trong tưởng tượng được. Đời lỡ một bước là …mất nhau, mãi mãi. Đừng trách họ, đừng lấy nhân sinh quan định hướng để đánh giá tuổi trẻ, bởi tuổi trẻ lấy đâu trãi nghiệm để hiểu rằng mai sau sẽ ra sao. Họ không biết, và họ bôn ba vì họ không biết. Khi đó họ bỏ rơi bởi vì ngay cái khoảnh khắc ấy, họ cần phải bỏ rơi để được nhẹ lòng. Lý Tầm Hoan bỏ rơi Lâm Thi Âm vì khi ấy anh yêu cô chưa đủ sâu để lựa chọn cô thay vì chọn chí khí quân tử của mình. Lâm Thi Âm bỏ rơi Lý Tầm Hoan để đi lấy chồng vì cô yêu chưa đủ nhiều để chịu đựng tính khí ngang tàng của một con mãnh thú còn non nên háu đá. Cả hai đều mong manh trước dòng đời xô bồ nên vô tình hòa vào xô bồ, và thế nên lạc nhau. Thế thôi, nên đừng trách họ, họ nào có muốn mất nhau đâu, chỉ là họ đã để cái tôi chiến thắng tình yêu trong một giây phút yếu đuối… Đừng trách họ, hãy để họ được cảm nhận đủ đầy hơn về niềm hối tiếc mà họ nặng mang, trong thinh lặng và mộng mị ru những quá vãng. Và để họ được quyền yên lặng “giá như”…

Mưa phơ phất, người phất phơ…
Làm gì có hoài niệm cho một chiều mưa bay!!!

Categories: Books, Chinese dramas | Tags: , , | 11 Comments

Post navigation

11 thoughts on “Đa tình kiếm khách vô tình kiếm – Hoài niệm một chiều mưa bay

  1. Một trong những phim mà mình thích và ấn tượng nhất từ khi xem lúc nhỏ cho đến khi xem lại lúc lớn hơn.
    Khi xưa thường cảm khí thế của Lý Tầm Hoan, sau đó lại có lúc thấy trách chàng dời bỏ Thi Âm một cách vô tình như vậy?!?
    Tiếc thay cho một mối tình trúc mã thanh mai. Lâm Thi Âm gặp đúng người nhưng sai thời điểm, gặp sai người lại đúng thời điểm. Kết quả là Giữ mãi trong lòng một mối tơ không dứt.
    Lý Tầm Hoan bỏ rơi Lâm Thi Âm vì nghĩ rằng trong lúc mình đau khổ thì sẽ có người hạnh phúc. Biết đâu tạo thành những mối oan nghiệt ngày sau.
    Mình rất thích bài viết của ohanami.
    “Đời lỡ một bước là …mất nhau, mãi mãi.”

    • NH

      Cái avatar quen quen ^^.

      Mình thích Tiêu Ân Tuấn với Tiêu Tường trong phim, cặp đấy đánh lẻ cũng đẹp, ghép đôi cũng đẹp. Không khí phim man mác u buồn nên đến giờ vẫn nhớ vài cảnh quay. Nhưng nội dung thì thích truyện hơn, thích cái mênh mang của truyện. Có lẽ câu chuyện dang dở thì thơ văn vẫn truyền cảm hơn, bởi vì không bị cố định bởi những liên tưởng đến diễn viên.

  2. blackstarinsky

    Phim xem đã lâu, nhưng vẫn ấn tượng về một Lý Tầm Hoan của Tiêu Ân Tuấn. Một con người hào hoa, trượng nghĩa nhưng luôn đau đáu một tình yêu dang dở.

  3. Chưa coi phim nhưng Tiêu Ân Tuấn hồng hào béo tốt thế thì diễn kiểu gì mà giống Lý Tầm Hoan rượu nồng đốt cháy hai buồng phổi nhỉ. Lý Tầm Hoan trong tưởng tượng của mình gầy gò ốm yếu như người bị bệnh lâu năm.

    Mình thích tên Tiểu Lý Phi Đao hơn Đa tình kiếm khách, đa tình kiếm. Tại cứ nghĩ đến Lý Tầm Hoan là nghĩ đến Tiểu Lý Phi Đao. Hồi đọc bộ này nghe đâu cũng đọc ngày đọc đêm, tẩu hỏa nhập ma luôn.

    Nói thiệt lúc đọc bộ này cũng thích Lý Tầm Hoan ở mối tình với Lâm Thi Âm, nhưng nhiều lúc thấy hắn ta ôm mãi mối tình cũ cũng bực mình, đoạn cuối hắn đến với Tôn Tiểu Bạch mừng húm. Nhưng sang Phong Hổ Phong Vân thì lại thành vật đổi sao rời, hắn ta vẫn nhớ nhung tình cũ, suốt ngày rượu mà chết, chả hiểu cuối cùng có quên được không? Mình thích quên hơn:D Thích Tôn Tiểu Bạch😀

    • NH

      Tiêu Ân Tuấn có đôi mắt thu bay diễn buồn hay, nhưng lại thiếu đi tửu uy để làm điên đảo người xem.

      Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm là một cuốn trong bộ Tiểu lý phi đao thôi. NH chỉ thích Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm, chứ không thích hết bộ Tiểu lý phi đao ^^. Lý do thì không thích một cuốn truyện hay bị kéo thêm, Sở Lưu Hương mang tính trinh thám kéo dễ hơn, chứ Đa tình kiếm khách, vô tình kiếm dạng như truyện kiếm hiệp anh hùng thì kéo thêm chỉ khiến trông lê thê.

  4. mình thấy truyện của Cổ Long thực sự rất khó dựng thành phim, truyện có tình tiết, có nút thắt cũng có gỡ nút, nhưng hoàn toàn nhìn từ góc độ cảm nhận, giống như Cổ Long là 1 nhân vật vô hình trong câu chuyện đó vậy. cốt truyện, nếu đọc nhiều, cũng không hề khó đoán. cái Cổ Long nhấn mạnh, là nhân sinh quan của 1 cá nhân, tất cả câu chuyện, cách xử lý, thậm chí đến cả võ công, cũng xuất phát từ 1 điểm nhìn, xuất phát từ ý niệm, từ tâm, mà ko hề có chiêu, có thức. vì thế tất cả những phim dựng từ truyện Cổ Long mình đều thấy khó xem và khó tiếp nhận, khi các nhà làm phim vẽ ra bao nhiêu màu mè hoa lá cho giống một bộ phim kiếm hiệp bình thường.

    và mình đặc biệt ko thích mái tóc xoăn bóng mượt, dáng hình cao lớn hồng hào và cái đao có tua rua 7 màu của Tiêu Ân Tuấn. anh ấy mới chỉ lột tả cái buồn, nhưng không có nét tang thương mà cuộc đời để lại trên thân hình cũng như tâm hồn của Tiểu Lý. đặc biệt, vẻ lãng tử, cẩu thả, tự giễu của Lý Tầm Hoan, xem phim mình cũng ko thấy đc🙂

  5. nhiteukie

    phim thi rat hay nhung minh khong thich ket thuc phim
    tieu an tuan dong rat hay mimh rat thich khi chat anh hung nhung phang phat chut lang tu da tinh
    Nhung vo cung gian khi tam hoang doi bo nhuong nguoi eu cua minh lai la thi am
    Ly tam hoang la nguoi chung tinh nhung da la dang ong thi cam len duoc bo suong duoc
    nhung tam hoang lai cu om mai moi tinh voi thi am trong vo vong noi chung la minh rat thich khi chat cau an tuan trong phim tieu l phi dao

  6. son

    lý tầm hoan thật là sai lầm khi nhường lâm thi âm cho bạn nhưng nói lý tầm hoan ko yêu lâm thi âm sâu sắc là sai, cũng như nói lâm thi âm ko yêu lý tầm hoan sâu sắc là sai
    đọc tiểu lý phi đao từ năm 1995 đến h mới thấy có người phê bình lý tầm hoan một cách nông cạn vậy
    câu này tác giả bài viết nói đúng nhất trong bài nè
    Đời thường không phải như lúc định hình trong tưởng tượng được. Đời lỡ một bước là …mất nhau, mãi mãi.

  7. NH

    Haha. Chuyện đúng hay sai thì cũng chỉ là sai hay đúng ^^.
    Tôi nói Lý Tầm Hoan khi chọn buông tay Lâm Thi Âm là do anh ta yêu chưa đủ sâu. Lâm Thi Âm chọn lấy chồng là do yêu chưa đủ nhiều. Đó là chuyện của tôi.
    Còn bạn nói họ nhất nhất yêu nhau sâu sắc thì là chuyện của bạn thôi.
    Có hà gì đâu, bạn cứ sâu sắc, tôi xin nhận phần nông cạn🙂

  8. hoang

    bạn cảm nhận rất hay, đó là sự nông nổi của tuổi trẻ chưa có sự trải nghiệm của tình yêu mà chỉ là thanh mai trúc mã. haiz chỉ vì sự hào phóng mang chút j đó bất cần của họ lý cũng như sự tự ái bản thân của lâm thi âm họ đã mất nhau để rồi nuối tiếc và nhận ra họ không thể sống thiếu nhau. Đọc xong tác phẩm tôi đã khóc vì nó giống chúng ta quá, khi trưởng thành nhìn lại mình thưc sự mới hiểu yêu là gì và tình yêu trong môĩ người chỉ có một. Nếu tôi là lý tầm hoan chắc chắn tôi sẽ dẫn lâm thi âm đi mặc kệ cái j là đạo đức vì khi ở bên nhau trái tim mới đc sưởi ấm mới đc sống thật sự. Riêng về phim thì tiêu ân tuấn ko làm nổi bật sụ lãng tử của họ lý nên xem 1 tập ko xem nữa hehe

  9. Tình cờ gặp dc bài viết của bạn trong một chiều lang thang. Mình khá đồng tình với một vài cảm nhận của ban về mối tình Tiểu Lý- nàng Lâm. Tuy nhiên nếu nói lúc ấy họ ko chọn nhau vì ko tin tưởng vào ty hay phản trắc ty như bạn nói thì mình cứ thấy gơn gợn thế nào. Nói lúc ấy hai ng họ yêu ko đủ sâu, ko đủ nhiều cũng ko đúng lắm. Tình yêu của 2 ng ko phải là thứ tình cảm bùng phát, mãnh liệt, bùng cháy trong khoảng khắc, mà là thứ tình cảm bồi đắp theo thời gian, lớn lên bên nhau, quen thuộc mọi thứ về nhau, tình cũng giống như ngọn đèn dầu, ko mãnh liệt nhưng chắc chắn ko thể ko sâu sắc. Mình nghĩ là họ hiểu nhau lắm chứ, ngay cả Lâm Thi Âm lúc đó, mình biết nàng rất hiểu con ng Lý Tầm Hoan ko phải là hạng ng đắm chìm trong tửu sắc, nhưng mà nàng yếu đuối lắm, mỏng manh lắm, dòng đời đẩy cái là nàng đã ngã rồi. Lúc ấy nàng hẳn là giận tiểu Lý lắm, nàng giận lẫy hắn, nàng yếu lòng, để rồi nàng ngã vào vòng tay ấm áp kia. ( nói chung nàng đẹp, nàng yếu đuối, nàng sinh ra là để dc nâng niu, dc yêu thương, ko phải là ng phụ nữ tâm lý vững vàng, có thể cùng gánh vác vs đàn ông, nên mình hong thích nàng lắm.)
    Ng ta vẫn nói yêu như một thói quen là loại yêu đáng sợ nhất, ko phải thuốc phiện mà khó bỏ vô cùng. Ở bên nàng đã là thói quen, yêu nàng như một thói quen, mà nhớ tới nàng cũng đã thành thói quen. Có lẽ lúc đó tiểu Lý ko ý thức dc tình này sâu như thế. Nàng ko chỉ là tình yêu, mà còn gắn với cả thời tuổi trẻ hào hùng của chàng, để mỗi khi nhớ tới chuyện xưa, là lại thấy hình bóng nàng. Mình thấy trong truyện khá nhiều cảnh Tiểu Lý hồi tưởng quá khứ, mà hồi ức về Lâm Thi Âm khá đơn giản, như là có cái bánh cũng san cho nhau, hay nàng thích mặc áo màu đỏ, nàng thích đắp tuyết. Vì lớn lên bên nhau, nên hồi ức như vậy là ko đếm xuể, nó giống như những thước phim quay chậm, cứ chạy lòng vòng mãi trong đầu Lý gia. Hồi ức, nuối tiếc, chua xót, day dứt cứ bủa vây lấy chàng, khiến chàng khốn đốn, ko thoát ra được.
    Đại khái là thế, ko phải yêu ko đủ nhiều, chỉ trách sao ko vững lòng, ngập ngừng một lúc để lỡ nhau cả đời.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.