Nhất đại tông sư – Khi tình yêu không thể cứu rỗi số phận

Số phận không hẳn chỉ dành để nói về đời người!

Như tôi đã khẳng định Vương Gia Vệ làm phim xã hội đen aka giang hồ dở, Nhất đại tông sư mảng giang hồ không thoát khỏi nhận định quả tạ đó, quả là dở thật, chẳng có cái gì gọi là đáng để bình luận cả. Bởi với cách kể chuyện như tiểu sử, nhưng lại không “thay đổi” cuộc đời Diệp Vấn của Vương Gia Vệ thì rất khó để dựng nên một bản phim hay-về Diệp Vấn. Có cái gì đâu mà viết, bởi vì cuộc đời Diệp Vấn tính ra cũng trọn vẹn rồi, nên chẳng có tính điện ảnh để những thước phim thăng hoa. Vương Gia Vệ, đạo diễn già nghề nhưng lại vơ vào một cốt truyện khó có thể tạo nên chất điện ảnh nên vì thế anh lại phải mất công đi tìm tính điện ảnh mà anh mê mẩn bởi cuộc đời của một nhân vật mà anh có thể thỏa sức tưởng tượng, thế nên Chương Tử Di có số hên, được hẳn Lương Triều Vỹ làm nền cho vai diễn của cô, nhân vật Cung Nhị của cô là nhân vật có sức nặng nhất của phim.

Thôi thì ta tính cuộc đời Diệp Vấn trong Nhất đại tông sư đẹp bởi vì ký ức về tình cảm dở dang với Cung Nhị – một cao thủ mang nặng nợ giang hồ, người con gái tài hoa đi ngang qua và nép lại bên lề con tim Diệp Vấn khi vị tông sư lang bạt giang hồ. Đôi lúc cuộc đời đẹp được hình dung bằng ký ức, tôi nghĩ có lẽ ý tưởng của dạo diễn họ Vương là như thế, bởi vì ký ức tạo nên màn sương khiến cảm xúc ẩn nấp vào lòng nó, rồi khi nào đó sẽ trở thành hoài niệm vương màu dĩ vãng, đặc biệt khi đó là ký ức về cuộc đời của một người con gái đã dành cả tuổi hoa niên thương nhớ về một chiếc bóng đàn ông. Tình yêu của họ vương chút nuối tiếc bởi vì số phận đã chẳng thể bên nhau, một tình yêu muộn màng nên để lỡ nhịp hai trái tim sóng đôi.

Cái tình yêu đầy dang dở này thật ra … đứt đoạn hơn In the mood for love nhiều, bởi đơn giản nó chưa hẳn là tình yêu, nó là một chút trân trọng, một chút thán phục và một chút rung động giữa hai con người đã tiệm cận đến sự ngưỡng mộ nhau. Nó không thành bởi đơn giản nó không nên thành, đến sai thời điểm, đến nhầm không gian, và đến lạc cảm xúc giữa hai kẻ yêu nhau. Bởi vì vậy, nên tình yêu giữa Diệp Vấn và Cung Nhị là điều hiển nhiên không nên thành, thế thì cái sự không thành của chuyện tình này không đủ sức nặng để khán giả phải vấn vương, xuýt xoa ước ao về một hạnh phúc nơi xa nào đó – để người ta chôn giấu tận đáy sâu trái tim. Có lẽ Vương Gia Vệ “già” rồi, nên khi anh cố níu sự dang dở vấn vương như một nhân vật chính của phim đã khiến cho sự dang dở ấy lạc lõng, thiếu đi những điểm mới, sắc hơn và sâu hơn để người xem được khắc khoải theo từng điệu nhạc buông rơi. Câu chuyện có độ rơi như từng áng nhạc buồn rơi, nhưng tiếc rằng độ rơi ấy là không đủ để rơi lại nhiều luyến tiếc hơn…

Bên cạnh đó, điểm mạnh của phim là những thước phim thẫm mỹ của Vương Gia Vệ. Những khuôn ảnh thủ pháp Vịnh xuân quyền zoom cận, những đường máy quay lia bay lả lướt theo cước pháp đầy uy lực hồn nhiên tan vào nhãn quan khán giả. Những cảnh giao đấu lai nghinh khứ tống của phim được dựng mãn nhãn, khiến người xem có thể nói là ngưỡng mộ với sự trau chuốt sở trường của đạo diễn họ Vương, dù là với những cảnh máu chảy thây phơi nhập nhòa cung đường khuya chập choạng bóng sáng đổ dưới triền nước rung.

Tuy nhiên, cảm xúc mà những cảnh đấu võ mang đến cho khán giả theo đánh giá của tôi là không đủ độ bức bối khiến võ thuật trở thành một nhân vật có linh hồn, để người xem hòa quyện vào võ thuật như chính nhân vật hòa vào sinh mạng của mình. Võ thuật và triết lý võ thuật thành toàn của Vương Gia Vệ tuy đẹp và có chiều sâu nhất định, nhưng lại thiếu đi một chút “chân tình”. Thiếu đi điều đó bởi vì võ thuật chưa phát huy sự hấp dẫn của nó đối với những nhân vật đeo nó theo suốt cả một cuộc đời. Võ thuật và các nhân vật chưa thật sự quyện vào nhau như định mệnh, như nghĩa tình chẳng thể dời dịch đi, để rồi ta với ngươi keo sơn gắn bó. Tình yêu đã đến rất thơ vẫn không thể bù đắp chiều sâu tình yêu võ thuật bị hụt hẫng, cái chiều sâu thăm thẳm để người xem chơi vơi như chính cái cách mà họ chới với trong sự lạc lõng hoang mang cùng tình yêu nơi Xuân quang xạ tiết, hay chiều sâu hun hút khiến người xem bơ vơ trong sự dở dang hạnh phúc trầm vơi ở Tâm trạng khi yêu. Và chính vì thiếu đi cái hồn phách giang hồ, thứ mang tính đời nhiều hơn là tình yêu nghệ thuật nên phim về giang hồ của đạo diễn họ Vương không đủ khí phách để người xem thổn thức cùng. Đạo diễn đã bù đắp định mệnh giang hồ bằng một định mệnh của tình yêu, nhưng đúng như ý của đạo diễn, tình yêu chẳng thể cứu rỗi được số phận, thì định mệnh tình yêu cũng chẳng thể cứu rỗi được sự lạc lõng của số phận Nhất đại tông sư trong cảm xúc của người xem.

Categories: Wong Kar-Wai | Tags: , | 9 Comments

Post navigation

9 thoughts on “Nhất đại tông sư – Khi tình yêu không thể cứu rỗi số phận

  1. Ohanami coi phim này sub Anh hay Tàu vậy? Marduk sẽ nhòm ngó phim này vì nàng Song, nàng bỏ ra 2 năm trời chỉ để xuất hiện 6 phút, xem ra phim này rất đáng giá. Trailer đã thấy nàng xuất hiện 2 lần.

    Marduk không thích Chương Tử Di, cô này đẹp thì có đẹp mà chán thì cũng có chán. Diễn nhiều đoạn đơ như cây cơ. Chương Tử Di không có vẻ quyến rũ , cũng chẳng có chất đàn bà, nhìn cứ như ma nơ canh. Thiệt là không nghĩ Vương Gia Vệ chọn Chương Tử Di vô vai chánh, hồi giờ phim của ổng Marduk không có coi nhiều nhưng mấy nàng trong phim nàng nào cũng đẹp hút hồn chớ không nhạt như nàng Chương. Coi trailer thấy nàng tự dưng thấy mất 20% cảm hứng .

    À mà Marduk có một lời năn nỉ nho nhỏ là mỗi bài review phim Ohanami cho thêm cái link down phim tặng kèm bên dưới có được hông ^^?

    • NH

      NH cũng không thích Chương Tử Di, nhưng mà phải công nhận cô ấy có cái duyên điện ảnh. Song Hye-kyo thì nhân vật làm kiểng thôi nên nó hơi đơn điệu, nhưng tính ra thì cũng tạo được dấu ấn nhân vật. Tuy nhiên phim thì không hay.

  2. em thì chỉ cần phim có nhiểu cài em thích là em ưng, tính ra em dễ bị chinh phục thật

  3. Phim rời rạc, mông lung tuy nhiên mình lại thấy cái thần của mỗi nhân vật được khắc họa rõ nét. Diệp Vấn mình thấy có chút gì đó lông bông, phảng phất sự bất cần. Cung Nhị mang nặng chữ “tình” theo suốt cuộc đời. Nhưng ngừơi mình thấy thu hút hơn cả lại la vai diễn vợ Diệp Vấn. Thật sự là rất đẹp từ ánh nhìn thấu hiểu, sự hài lòng đều mong manh và đượm buồn.

    • NH

      Tớ thì không ấn tượng nhân vật người vợ lắm, dù thích Song Hye-kyo, chắc do một phần nhân vật Diệp Vấn hơi chán.

    • lông bông rõ ràng mà, cả nửa đời người hưởng thụ mùa xuân gia sản.
      Cặp mắt của Cung Nhị trước và sau gặp Diệp Vấn trông khác nhau hẳn.
      Mình quan tâm đến Trương CHấn vì hâm mộ môn Bát Cực quyền lâu lắm rồi, lần đầu tiên có phim nhắc đến môn này nên thích thú

  4. Cái phim này không biết bán được nhiêu vé nhỉ? Mình xem cùng đợt với 12 Con giáp, Huyết Trích Tử.
    Cả 3 phim đều thất vọng. Được cái quay đẹp, nhưng đánh đấm thì không thích bằng bản Diệp Vấn của anh Chân Tử Đan.

    Đồng ý vụ nhân vật Chương Tử Di có trọng lượng nhất phim, nhân vật của Song thì xuất hiện có xíu.

    • NH

      NH không biết😉 .

      Cũng có xem qua bản Diệp Vấn, nhưng không thích chủ nghĩa Hán tộc nên không thích phim, dù cũng thích mấy phần đấm đá, vui.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.