Gởi thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta

Gió mát, trăng thanh.

Những năm 90s của thế kỷ trước, của những vụng dại, của những ngây ngô, và của những lỡ làng.

Tôi ngồi đây, đứng đó, nằm kia, nghĩ nghĩ, ngợi ngợi, đăm chiêu, thoang thoáng cô sầu.

Viết về thanh xuân mộng mị rồi sẽ qua của chúng ta.

Thanh xuân là những dấu yêu rồi sẽ tan thành sóng.

Thứ sóng âm vô hình len lỏi rút ruột con tim.

Như người ta thường rút ruột công trình.

Rút cho bạt mạng, rút cho tang thương.

Bởi vì thanh xuân sẽ trôi mãi,

Vĩnh hằng tàn tro.

Vĩnh hằng lạc lối dẫn cảm xúc lang thang,

Vô định,

Vô chừng,

Vô vọng… ?

Vô phương cứu rỗi thanh xuân, nếu nó đã qua, đã lụi tàn như những ánh lửa chìm dần trong bóng tối u mê.

Nên, thanh xuân là dành để hoài niệm. Như, một câu thoại trong Gởi cho thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta.

Vâng, thanh xuân nồng nàn là dành để nhung nhớ, tơ tưởng và vấn vương…

Bởi thanh xuân tươi mới rồi sẽ cũ kỹ.

Cũ kỹ rồi thì sẽ trở thành đồ cổ.

Mà đồ cổ thì dùng để trưng bày.

Ai có ít thì cất tủ kính trang trí trong nhà.

Ai có lắm thì vác lên bảo tàng làm luôn cuộc triển lãm.

Triển lãm về xa xưa đó tôi đã yêu, từng yêu, và từng … điên.

Trang hoàng cho tuổi già đang và sẽ đến…

Cái tuổi mà muốn điên nhưng chẳng dám, hay chẳng muốn điên.

Và tôi sẽ kể lại chút thanh xuân gởi lại của Tân Di ỔTriệu Vy.

Thành thật là tôi chưa đọc truyện, nên không biết văn phong của quý cô Tân Di Ổ.

Tôi chỉ xem phim, nên chỉ nắm cốt truyện qua phong cách dựng của quý cô Triệu Vy mà thôi.

Truyện cũng không có gì to tát, như thanh xuân của chúng ta thường thì cũng chẳng có gì to tát.

Thì cũng là anh, ả yêu nhau. Tay ba một chút trong âm thầm, tay đôi một chút trong náo nhiệt.

Anh là ai, mà ả là ai?

Anh là Trần Hiếu Chính đẹp trai tương đối, lý tưởng tuyệt đối.

Ả là Trịnh Vy xinh gái tương đối, mà điên thì tuyệt đối.

Và thêm một anh là Lâm Tĩnh đẹp trai tương đối, lưỡng lự cũng tương đối.

Trịnh Vy là sinh viên mới nhập học. Một hôm vô tình đến phòng ký túc xá nam của anh sinh viên lớp trên thì thấy mô hình kiến trúc xinh đáo để, thế là nàng ta táy máy tò mò sém làm rơi. Sém rơi mà không rơi là vì anh chàng chủ nhân của mô hình ấy sẵn sàng đẩy thân gái ngọc ngà của nàng té huỵch để đỡ lấy cái mô hình ấy. Cho nên mô hình thì nguyên vẹn mà mông nàng thì không vẹn, thế thì nàng nổi nóng thề trả thù cho cái mông tê tái và lòng tự tôn tái tê.

Thế nên anh chàng Trần Hiếu Chính ứng xử kém với nàng phải trả giá. Nhớ nhá, trả giá vì đã không coi cái mông của nàng bằng cái mô hình quái quỷ ấy. Nàng thấy chàng ở đâu là ở đấy giông tố kéo về, đeo theo như đĩa theo máu. Quậy chàng chàng bơ, cho nên trời đánh tránh bữa ăn thì nàng đánh chàng vào bữa ăn. Nàng hất cơm chàng lên cân cho chàng nhịn luôn, cho bõ ghét. Thế là chàng xin lỗi nàng bằng một bài giảng giá trị của hộp cơm một cách đầy thê thảm khiến nàng mủi lòng. Từ đó, nàng chuyển qua yêu chàng, theo chàng như kiến theo đường, như chim theo nắng ấm…

Trần Hiếu Chính tuy có ứng xử kém với gái đẹp, tuy nhiên vẫn là đàn ông. Cho nên không thể thoát được ải mỹ nhân. Cho nên, anh ta chấp nhận sai số một cm để yêu và được yêu Trịnh Vy. Họ có giai đoạn mặn nồng không tính toán, đủ để vật chất không là vật cản, để con rồng sứ của chàng lại mang lại nhiều tình cảm hơn chiếc đồng hồ mạ vàng của ai kia.

Nhưng, Trần Hiếu Chính là một chàng trai tham vọng, tham vọng thành công và tham vọng đứng trên mọi người. Và vì thế, nếu đã nhận thức được Trịnh Vy là sai số của đời mình, tất nhiên anh ta sẽ sửa sai. Anh ta sửa sai bằng nước Mỹ, bằng tương lai xán lạn đợi chờ, trong tương lai đó không có tên Trịnh Vy.  Anh ta yêu Trịnh Vy, nhưng không bằng tương lai của anh ta. Có gì đâu, bởi đơn giản, anh ta là đàn ông, đặc biệt là một người đàn ông tham vọng. Anh ta chấp nhận đánh đổi, và cái anh ta sai là cách ứng xử kém, một cách ứng xử không fair với Trịnh Vy, như ngay từ đầu anh ta đã ứng xử chẳng khá khẩm gì. Anh ta lẵng lặng quyết định, lẵng lặng từ bỏ Trịnh Vy từ trong trái tim. Anh ta sai khi đã quá nhẫn tâm từ bỏ, lại càng sai khi không dám mở miệng để đối diện với tham vọng của bản thân. Anh ta sai, vì anh ta biết mình là người phụ bạc, nhưng không dám phụ bạc…

Bảy năm sau, Trần Hiếu Chính tìm về, nói là để yêu lại từ đầu, chứ không phải nối tiếp duyên xưa. Trong khi đó Trịnh Vy cũng đang tính chắp lại duyên xưa với Lâm Tĩnh, thanh mai trúc mã của cô, chắp lại cái duyên mà cô với anh ta đã lỡ làng bởi vì bí mật gia đình. Cuối cùng thì cái duyên nào nó sẽ thành duyên xưa?

Với Lâm Tĩnh, và với Trần Hiếu Chính tôi đều có thể hiểu vì sao họ hành động vậy. Nhưng với Trịnh Vy thì không. Tôi không hiểu tại sao cô ấy lại dành bảy năm để chẳng yêu ai, để chẳng trãi nghiệm gì. Bảy năm đó với Trần Hiếu Chính là để làm kiến trúc sư thành đạt, lấy vợ, đẻ con, kiếm thẻ xanh. Lâm Tĩnh là để giải tỏa u uẩn cõi lòng, là chức phó viện trưởng Viện Kiểm sát. Thế với Trịnh Vy là gì? Cốt truyện không cho tôi biết, nó dường như là một khoảng hụt. Cô cũng có sự nghiệp trưởng thành, nhưng gần như tình cảm thì vẫn chẳng hề thay đổi. Không gian sống của cô quanh quẩn giữa những mối tình xưa thế thôi sao? Nếu không phải là tình cờ gặp lại Lâm Tĩnh, nếu không phải Trần Hiếu Chính trở về, thì cái cô gái tán trai năng động hôm nào ở đâu? Cô ấy ở giá luôn sao, hay là vào chùa tu?

Hai chàng trai đều đã phụ bạc cô gái theo một cách nào đó. Còn cô ấy, cứ như dòng nước  xuôi theo dòng, cứ cục bộ, bị động khiến tôi bực mình. Nếu là tôi, tôi bỏ phéng cả hai anh chàng hào hoa phong nhã đó. Tôi sẽ đi tìm chân trời mới, sẽ kiếm tình yêu xinh, mà cho dù không kiếm được tôi cũng sẽ sống độc thân thật vui vẻ. Tôi có đui què sứt mẻ gì đâu mà phải than thân trách phận, không có thằng này tôi yêu thằng khác, chứ Lâm Tĩnh biết ở chỗ mô, Trần Hiếu Chính biết khi mô trở về? Tôi lại chẳng có ý định ở giá hay đi tu. Lưu ý rằng, Trịnh Vy trong cốt truyện không hề chờ đợi Lâm Tĩnh hay Trần Hiếu Chính.  Thế cho nên, chả hiểu tại sao cô lại phung phí thanh xuân trong vô vọng?

Thế cho nên, tôi chả bao giờ đánh giá cao ngôn tình, mà cụ thể là nữ chính của ngôn tình. Nội tâm nhân vật không rõ ràng, cách thể hiện qua loa. Nhiều khi nhân vật ứng xử như con điên, mà bị trai giật dây như con rối. Không mê nổi, tóm lại là không mê nổi. Gởi thanh xuân rồi sẽ mất của chúng ta có được ý tưởng gợi cảm, bởi thanh xuân có bao giờ không gợi cảm đâu? Thanh xuân với tình yêu dang dở lại càng gợi cảm hơn, khiến người ta hoài niệm, khiến người ta chơi vơi. Nhưng mà cái thanh xuân cần đứt thì phải đứt, cần đốt thì cũng nên cho nó vào lò. Nhớ là để nhớ, mà quên thì cứ phải quên. Chứ không nên để thanh xuân lưỡng lự mãi như thế, cứ để thanh xuân trôi qua uổng phí trong mỏi mòn, quẩn quanh ba cái tình yêu.

Nhớ thanh xuân ư, tôi sẽ nhớ. Vấn vương thanh xuân ư, tôi cũng vấn vương. Nhưng chẳng có lý gì bắt thanh xuân của tôi ngồi một góc tự kỷ chờ hai thằng chả ngoảnh đít bỏ tôi đi. Tôi sẽ nhớ hai thẳng chả ấy, nhưng tôi sẽ không để tôi phải lao đao lại lần nữa, mà nếu có phải lao đao thì thằng chả đó cũng phải trầy da tróc vẩy với tôi, lưu ý, là trầy da tróc vảy, tim gan lộn tùng phèo, mắt mũi miệng môi má thì cũng tèm lem. Bởi vì tôi sẽ cho hai thằng chả chơi … Amazing Race phiên bản đặc biệt dành cho tình yêu. Nhớ coi chương trình này nhá, đang vui, dù Kim Lee sexy đã về nước rồi.

Xong phần cốt truyện. Đến phần phim. Tôi xem vì thích Triệu Hựu Đình, chứ tôi biết phim này là phim đầu tay của Triệu Vy nên cũng chẳng trông mong gì. Và đúng là không nên trông mong. Diễn xuất thì cũng chẳng trông mong, bởi vì nữ chính nghe nói lần đầu đóng phim thì cũng coi như xong. Và đúng là xong thiệt. Phim được cái trai cũng xinh, gái cũng xinh, hoạt cảnh xưa xưa cũng có phong vị 90s, đặc biệt là cái ký túc xá đông nghẹt và khung cảnh mấy anh chàng ở dơ ghê hồn, thêm cách tạo hình nhân vật tôi cũng thích, khá đẹp nhưng chân thật. Thế thôi, chứ phim dựng từ truyện nặng cốt truyện, bao gồm cả thoại và tình tiết. Nhạc cũng chẳng có cái chi hay, cảm xúc thì chỉ thích mấy đoạn cô Trịnh Vy tán trai, Trần Hiếu Chính nghệch mặt ra đơ như cây cơ thế thôi. Chứ tất cả đều bình thường, rất là bình thường.

Tuy nhiên phải khen Gởi tuổi thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta, bởi vì nó là một cốt truyện/phim đã dở theo một cách rất là … hay. Dở một cách đơn giản, dở một cách cuốn hút. Cho nên tôi dành hơn hai ngàn từ để nói về nó, dù chẳng động não nhiều. Nó khiến tôi muốn nói nhiều,dù nội hàm chả có bao nhiêu, bởi vì nó cũng nói nhiều y như vậy, và nội hàm cũng chỉ có bấy nhiêu. Đôi khi sự đơn giản lại là một điểm hay, đôi khi phim chỉ viết về thanh xuân của tình yêu, thanh xuân của vụng dại, thế thôi, nhưng cái thanh xuân ấy lại có điểm nhấn, lại được lưu tâm. Thanh xuân hay quá có lẽ sẽ khó gần, khó tiếp cận với khán giả bằng cách đơn giản như Gởi thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta như thế. Như chính cách người ta nghĩ ngợi vu vơ về thanh xuân, về thời son trẻ với những niềm vui đã nhớ nhớ quên quên…

Categories: Chinese movies | Tags: | 12 Comments

Post navigation

12 thoughts on “Gởi thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta

  1. Vậy THĐ đóng Trần Hiếu Chính hay Trịnh Vy vậy bạn? Có cute hay sexy gì hay không vậy? Mình nghe nói phim này doanh thu tốt lắm mà tên gì dài, ngại xem ^^

  2. NH

    Triệu Hựu Đình tất nhiên đóng nam chính Trần Hiếu Chính, chứ sao lại đóng nữ chính Trịnh Vy.
    Lúc bị tán Trần Hiếu Chính có mấy đoạn ngố … tàn bạo ^^.

  3. ND

    Cái này mình đọc truyện rồi, tựa gốc là “For our youth fading away”. Mình cũng tiếc cho cô sinh viên Trịnh Vi nhiệt thành sôi nổi, cô hoàn toàn đổi khác khi trưởng thành. Cô thận trọng hơn, toan tính hơn trong tình yêu. Nhưng mà xét kỹ, đó là kết quả tất yếu của tuổi tác, của thời gian, ai mà chẳng thế. Mình cũng ước được như Trịnh Vi, đấu tranh hết mình vì điều mình muốn, sống hết mình và yêu hết mình trong những năm thanh xuân, để về sau nhìn lại, chỉ có hoài niệm, chứ không hề hối tiếc.

    Mình đã khóc hết nước mắt khi đọc truyện này lần đầu. Không biết có nên xem phim không, sợ lại hỏng hết cảm xúc mà truyện mang lại.

  4. NH

    NH tôn trọng ý kiến của ND.

    Chỉ có vài ý kiến thế này.
    ND nói ai mà chẳng thế thì không hẳn thế. Như không hẳn ai cũng có gan tán trai như lúc Trịnh Vy còn sinh viên, cũng như không hẳn ai cũng tính toán như Trịnh Vy lúc gần 30. Vì vậy, lựa chọn của Trịnh Vy là một đáp án của Tân Di Ổ, chứ không có tính chất bất đặng đừng để có thể nói ai ở vào hoàn cảnh của Trịnh Vy đều sẽ lựa chọn như cô. Cho nên một số ai sẽ thế, còn một số ai sẽ không thế ^^.

    NH thích ý niệm yêu không hối tiếc, nhưng mà Trịnh Vy khiến NH thấy tiếc cho 7 năm xuân sắc không yêu gì cả, ngồi buồn chơi chơi mà thôi.

    Về truyện và phim, nếu như ND đã yêu truyện, thì có lẽ không nên xem phim. Bởi phim và truyện cách thưởng thức khác biệt, cái đầu tiên có tính bất ngờ thường sẽ tạo nhiều cảm xúc hơn. Truyện ý tại ngôn ngoại nên lên phim thường không bao quát được.

  5. ND

    Mình nghĩ khi có tuổi phần lớn mọi người đều tính toán đó bạn NH ơi, và cái tỉ lệ đó đủ lớn để có thể khái quát thành kết quả chung được, hihi. Tuy nhiên, mỗi cái đầu suy nghĩ khác, mỗi hoàn cảnh là khác, nên kết quả của sự tính toán đó không hẳn sẽ ra cùng 1 kết quả. NH có hiểu ý mình không?

    Cụ thể tỉ dụ như Trịnh Vy lúc 30, cô muốn có 1 cuộc sống hạnh phúc an toàn, nên cô chọn Lâm Tĩnh. Nhưng nếu là 1 cô gái khác, mưu cầu 1 điều khác, cô ta có thể sẽ chọn Trần Hiếu Chính. Còn 1 cô gái 30 mà vẫn tán 1 chàng chỉ để “đã giận” như Trịnh Vy lúc 20 thì là cá biệt, và hiếm.

    Mình đọc khá nhiểu rv của NH về phim Hongkong, và mình thích cách bạn cảm phim Hongkong lắm. Có 1 cái không khí rất khó diễn tả trong những bộ phim đó, bình dân, gần gũi nhưng rất chất, diễn tả cái gì là ra đúng chất cái đó. Giang hồ đúng chất giang hồ, gái nhảy đúng chất gái nhảy, trong đó con người ở mọi tầng lớp vị trí đều là 1 cá thể có dấu ấn. Đặc biệt trong phim Châu Tinh Trì, mọi nhân vật kể cả là phụ nhất đi nữa, đều ẩn chứa 1 bản sắc riêng thu hút người khác.

    Mình thì chỉ thích phim HK và Mỹ thôi, hy vọng có lúc được trao đổi với NH nhiều hơn. Thân mến!

  6. NH

    Đúng rồi, già đi thì ai cũng sẽ tính toán hơn, nhưng không phải ai cũng tính toán như Trịnh Vy🙂. Đó là ý của NH cũng như của ND luôn đó. Tỉ dụ, có cô khi 30 sẽ chẳng chọn ai trong cả hai chàng nữa ^^. Vậy kết truyện là Trịnh Vy chọn Lâm Tĩnh hả ND, do kết phim Trịnh Vy hướng về Trần Hiếu Chính?

    Phim Hồng Kông xưa thì hay rồi, bây giờ chịu ảnh hưởng bởi Trung Cộng đã bớt hay. Phim Hồng Kông tửng tưng, nhân vật phụ tửng tưng, xem thư giản mà phong vị rất đời. ND cứ xuất chiêu về phim Hồng Kông trước đi, NH đỡ được chiêu nào sẽ tiếp chiêu ngay ^^.

  7. ND

    À trong truyện Trịnh Vi chọn Lâm Tĩnh, nhưng trong lòng cô ta vẫn yêu Trần Hiếu Chính (đó là mình cảm nhận thế ^^). Chỉ vì cô nhận ra rằng, THC hay LT đều như nhau cả mà thôi, vấn đề là mình đang nhìn vào phía nào của con người đó. Khi không yêu, LT vẫn có thể cư xử lạnh lùng ngang ngửa hoặc hơn cả THC. Đàn ông có thể “ấm” với người này và “lạnh” với người kia, sao không chọn 1 người “ấm” với mình?
    Trần Hiếu Chính, anh ta chỉ “ấm” với sự nghiệp cá nhân của mình thôi. Anh ấy đã thỏa nguyện chưa? Hay sau này sẽ lại có mục tiêu mới để chinh phục? Khi đó ai sẽ là thứ anh ấy hy sinh?

    Thực ra mình k coi nhiều phim HK lắm, thích mỗi CTT và TQV nên hầu như chỉ coi phim của 2 chàng thôi ^^

  8. NH

    Cám ơn ND về nội dung truyện ^^. Trong phim Lâm Tĩnh khá nhạt nhòa nên Trần Hiếu Chính bật hơn. Nếu bắt buộc phải chọn lựa thì có lẽ chọn Lâm Tĩnh sẽ tốt hơn, chưa vợ, chưa con, và vẫn lựa chọn Trịnh Vy. Nhưng chắc ít Lâm Tĩnh trên đời, trên sách thì nhiều hơn ^^. Trần Hiếu Chính dễ liên hệ hơn, bởi vì xấu tính hơn🙂 .

  9. ND

    Hihi, nói nhiều quá NH có chán không? Không thì nói thêm chút nữa hen^^.

    Thực ra Lâm Tĩnh trong truyện rất là đời chứ k phải thần thánh trong sáng chính nhân quân tử gì cả, Có 1 cô thư ký ở Tổng công ty 2 tên là Thi Khiết rất yêu anh ấy. Khi chưa tìm được Trịnh Vi, anh ấy cũng qua lại với cô ta, nhưng cũng nói với cô ta là “chỉ đi chung tạm 1 đoạn đường”. Ngay khi tìm được TV thì đá cô nàng luôn. Thế nhưng mà sau đó để phá vụ án tham nhũng ở cty đó, anh ấy lại lợi dụng cô này 1 chút. Nói lợi dụng cũng không hẳn, kiểu như nhận sự giúp đỡ của cô này mà giả vờ k hay biết. Anh ta cũng như bọn đàn ông khác có mục tiêu hết cả, và sẵn sàng hy sinh nhưng thứ khác vì mục tiêu của mình. Từ góc nhìn của TV, anh ta an toàn vì TV là ưu tiên lựa chọn của anh ta.

    Trong truyện, hình tượng của LT khá là đẹp: điềm tĩnh vừa đủ, si tình vừa đủ, rạch ròi vừa đủ, thủ đoạn vừa đủ. Anh ta về nước lâu rồi, biết tin về Trịnh Vi lâu rồi, nhưng khi đó nàng và THC đang rất mặn nồng, nên anh ta k hề xuất hiện. Kiên nhẫn chờ đợi đúng lúc xuất hiện “vớt” nàng. Sau này ảnh thú nhận “anh làm gì thì chỉ tính đến đường thắng mà thôi”.

    Một thời, mình đã điên đảo vì cái anh LT này (^_^)

  10. Truyện này ở VN dịch cái tựa là “Anh có yêu nước Mỹ không?” Thiệt là không hiểu tại sao lại dịch như vậy. Cái tựa gốc không hay và gợi hơn hay sao? Huhu. Nói vậy chớ Marduk cũng chưa đọc truyện

    • NH

      Anh có thích nước Mỹ không chứ ^^. NH cũng chưa đọc truyện, dù bạn ND ở trên miêu tả Lâm Tĩnh khá hay ho nhưng cũng chỉ xem phim thôi chứ không đọc. Đọc truyện ngôn tình nó có cái gì đó thái quá nên NH không thích lắm. Gởi thanh xuân sẽ qua của chúng ta là cái tựa hay hơn, thơ hơn, nhưng mà nó hơi sến. Cái tựa Anh có thích nước Mỹ không lạ hơn, tạo cảm giác tò mò hơn. Mà giờ thị hiếu độc giả thì cái gì biết trước là buồn họ chạy trước chứ đọc gì ^^.

    • Hiệu sách nhỏ nhỏ của cô áo hồng không bán truyện ngôn tình rồi, cô áo hồng muốn bán sách chạy thì phải thêm ngôn tình vào nữa ^^

      Mình thích cái tựa thanh xuân hơn, nghe nó thơ hơn chớ, không thấy sến, kakakaka…. Nhưng cả phim và truyện đều chưa xem chưa đọc nên xin phép không có ý kiến🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Create a free website or blog at WordPress.com.