Posts Tagged With: 5

The place beyond the pines

Mây ít khi che khuất được ánh mặt trời.

…mênh mông dẫn đường cho bạt ngàn.

…bất tận khơi lên bao la.

…đôi khi quá chói lòa khiến mi mắt trốn đi sụp lại.

…cũng đôi khi đủ thiêu đốt chông chênh thời gian.

Nhưng,

đôi khi,

mây lại che đi thứ ánh sáng ấy trong vùng không gian nào đó,

trong âm u,

trong lúc mây mang xối xả nước gầy … mưa…

… là những lúc trời xa lắm ánh nhìn chợt sâu hun hút.

… những lúc lòng người chợt chùng lại cuộn tròn  thấm hơi rơi.

Xôn xao.

Ào ạt.

Rùng mình.

Cô đơn.

The place beyond the pines là một cơn mưa như thế.

Vắng

teo,

lặng

im,

sầu.

Hoang mang

có lẽ.

Nhạt nhòa

đôi khi.
Continue reading

Advertisements
Categories: English movies | Tags: , | 7 Comments

Vượng Giác tạp môn & Đọa lạc thiên sứ

Vượng Giác tạp môn có nội dung kể về chuyện tình của Hoa (Lưu Đức Hòa) với Nga (Trương Mạn Ngọc). Chuyện tình giữa đại ca xã hội đen và cô em họ bắt đầu bằng chuyện em ở nhờ nhà anh để chữa trị bệnh. Sau đó tất nhiên là lửa gần rơm thì anh em họ chuyển thành anh em thôi. Tôi thích những chi tiết nhỏ trong phim, những chi tiết tinh ý để câu chuyện tình yêu bắt đầu như cách đạo diễn để Hoa toàn mặc quần xà lỏn trước mặt cô em họ, kiểu tự nhiên này bây giờ ít gặp nhưng ngày xưa thì không thiếu, và chính vì cách họ tự nhiên như vậy nên bắt đầu tình yêu cũng tự nhiên như thế. Tôi cũng thích cách để Nga nấu cơm cho Hoa, không cần nhiều hành động, mà chỉ là một điểm lạ trong cuộc sống của tay đại ca xã hội đen khi một vài ngày hắn có bóng phụ nữ trong căn nhà là đủ để tạo nên dấu ấn của tình yêu. Tình yêu bắt đầu đơn giản như thế, nhưng tất nhiên câu chuyện không đơn giản như vậy, vì đây là phim của Vương Gia Vệ.

Continue reading

Categories: Wong Kar-Wai | Tags: , , , | 4 Comments

The Front line 2011


Continue reading

Categories: Korean movies | Tags: | 4 Comments

Xuân hạ thu đông rồi lại xuân


Continue reading

Categories: Korean movies | Tags: , | 5 Comments

[SR] Aliens In The Attic

Là một phim giải trí tầm trung của Mỹ, kỹ xảo tầm trung, sáng tạo tầm trung, cốt truyện tầm trung không tạo được ấn tượng mạnh mẽ nhưng để lại dư vị dễ thương và vừa vặn rất đáng yêu. Phim kể về cuộc chiến giữa một đám nhóc 5 đứa với cuộc xâm lăng của những người bé bỏng ngoài hành tinh. Mục đích của cuộc chiến thì to tát nhưng cách thức diễn ra cuộc chiến ngộ nghĩnh, tôi thích cơ sở của sự sáng tạo về cách thức diễn ra cuộc chiến trong nhà và ngoài sân của đám nhóc, cơ sở này hoàn toàn gần gũi và tạo cảm giác chân thực trong sự tưởng tượng của một câu chuyện mang tính chất phi thực.

Tôi cũng thích cách thức phim chi tiết hóa biến các đồ vật trong nhà thành vũ khí chiến đấu như súng khoai tây, thuốc pháo trong chiến trường là gác xép của ngôi nhà. Thoại phim và tình tiết đậm chất hài hước của Mỹ nên mang đến cảm giác tự nhiên và sáng sủa, không nghiêm trọng hóa vấn đề dù mục đích của cuộc chiến cũng là cứu thế giới sống còn nên không khí phim nhẹ nhàng và đáng yêu.

Điểm hay nhất của phim chính là cách phim lồng ghép tính cách của mỗi nhân vật và đặt vào đó tương tác giữa các nhân vật hài hước vừa vặn, phát triển vấn đề một cách thuần túy nhưng ý nghĩa khi đưa mục đích của cuộc chiến thật trở về với cuộc sống hàng ngày. Tôi thích nụ cười của bé gái Hannah do Ashley Boettcher diễn nhất, diễn xuất của các diễn viên còn lại tự nhiên và phù hợp với dòng sci-fi comedy, các màn hành động phát huy được ý nghĩa riêng và được thực hiện chu đáo tạo được sức bật với trí tưởng tượng trẻ tuổi nên hài hước và đáng yêu. Một phim thích hợp và thể hiện tốt tiêu chí giải trí thư  giãn cùng gia đình.

Thật sự thì có lẽ do tư tưởng cổ hủ nên tôi vẫn thích dòng phim sci-fi có mục đích nghiêng về con người, chứ không phải chỉ thuần sci-fi, và Aliens in The Attic có điều đó. Lưu ý cuối cùng là phim vắng bóng tình yêu-tiêu chí đầu tiên tôi chọn xem phim hành động. 6

Categories: English movies | Tags: , | 2 Comments

Review 3 movie có Hyun Bin

Hyun Bin đóng được 6 movie tính đến hết năm 2011, trong đó có 4 movie đóng vai chính, 2 movie đầu tay đóng vai phụ. Tôi chỉ review những movie Hyun Bin đóng vai chính mà thôi.

Hyun Bin diễn xuất bên mảng drama hay, tự nhiên và sáng màn hình. Tôi thích nhiều drama mà Hyun Bin đóng, tuy nhiên movie Hyun Bin đóng không tạo được cảm xúc trong tôi ngay cả nội dung phim lẫn lối diễn xuất của Hyun Bin. Hyun Bin chọn phim có gu riêng, tôi thích điều đó. Gu phim của Hyun Bin là gu tình cảm gần gũi với đời sống, tôi cũng thích điều đó. Tuy nhiên cả 3 movie đã xem của Hyun Bin thì không thích phim nào là điều đáng tiếc. Phim yếu trong cách thể hiện cũng như cách diễn trong movie của  Hyun Bin không đủ duyên dáng để tạo cảm xúc cho một nhân vật được phù phép bởi diễn viên. Có lẽ do Hyun bin chọn vai diễn không phù hợp với tính cách trong khi trãi nghiệm của cậu chưa tới hạn. Vai diễn có yêu cầu biểu đạt ít nhưng biểu cảm nhiều, lấy tĩnh thể hiện động trong cảm xúc có lẽ quá tầm khả năng của Hyun Bin. Một phần chính yếu là Hyun Bin chọn phim có biên kịch hoặc đạo diễn khá yếu tay trong cách thể hiện nên phim không sắc nét nên nội dung không kéo lại điểm hụt trong diễn xuất của Hyun Bin.
Continue reading

Categories: Korean movies | Tags: , , | 24 Comments

Review 3 movie có Ko Soo

Cho đến thời điểm 6/2011 Ko Soo đóng 4 phim điện ảnh, chủ yếu là phim hành động, chưa đóng movie tình cảm nào. Tôi không phải fan phim hành động, tôi thích phim trinh thám hơn, tuy nhiên đã xem hết 3 phim có Ko Soo đóng, phim thứ 4 có đề tài chiến tranh chưa chiếu nên chưa xem được.

Ko Soo đóng khá, tuy nhiên diễn xuất trong các movie mà cậu đóng dường như chưa thể hiện hết tài năng mà cậu sở hữu. Ko Soo có ngoại hình ăn ảnh, diễn xuất có chiều sâu nhưng những vai diễn chưa nổi bật, có lẽ do một phần đất dụng võ chưa thật sự phù hợp. Tuy nhiên các vai diễn mà Ko Soo đóng đều tròn vai, và rất ít khi over là điều tôi thích ở cách diễn của Ko Soo.

 SOME (2004)

Đề tài hành động trong cục cảnh sát, Ko Soo đóng vai một viên cảnh sát bị gài tội nội gián. Phim là hành trình đi tìm tên tội phạm nội gián thật sự để minh oan cho bản thân và phá hủy tổ chức tội phạm buôn ma túy. Nhân vật nữ chính có khả năng dự cảm tương lai gần (mường tượng được tương lai gần trước một khoảng thời gian ngắn).

Nội dung phim tương đối ổn, tuy nhiên dựng phim không hấp dẫn. Midpoint bump được dựng hợp lý nhưng không khó đoán, và đặc biệt là thiếu tính bất ngờ do tính lề mề phút chót để diễn của dòng phim hành động. Tuy nhiên điểm thích ở midpoint bump là nó không phản lại dự cảm, vì vậy yếu tố dự cảm trong phim thống nhất và có giá trị xuyên suốt. Chỉ tiếc là đoạn cuối phim không sử dụng dự cảm tiếp để kết phim duyên dáng hơn.

Nhìn chung phim xem được, thống nhất và đơn giản, tuy thiết kế tình tiết câu chuyện không sắc nhưng vừa phải và đặc biệt không sến, không có yêu đương trong phim mà chú trọng đến yếu tố hành động và tình người với người nên có cảm tình với phim. 5

 White night (2009)

Bài review phim ở đây. Trong bài viết này chỉ nhắc đến Ko Soo là chính mà thôi. Phim này không phải mảnh đất thể hiện hết tài năng của Ko Soo. Vai diễn có chiều sâu nhưng cách thể hiện và đoạn kết của phim chú trọng đến nhân vật nữ hơn nên đã hy sinh một phần tâm lý của nhân vật nam chính. Cả hai nam chính, bao gồm nam diễn viên nổi tiếng Han Suk-kyu đóng vai thám tử đều lép vế với diễn xuất của nữ  chính Son Ye-jin.

Phim kể về câu chuyện của chàng trai 11 tuổi trốn tội giết cha trong lúc không kiềm chế được trước hành động đồi bại của người cha. Không chỉ thế, phim còn là hành trình đi sâu vào bóng tối của lương tâm để tìm kiếm hạnh phúc ảo ảnh cho người con gái mà chàng trai yêu thương. Hơn một câu chuyện trinh thám, White night là một câu chuyện viết về sâu thẳm bản ngã của tình yêu và sự phụ thuộc vô tình vào tình yêu vô hình. Hành trình đi vào sâu thẳm bóng tối chính là một phần hành trình đi tìm lại ánh sáng và sự giải tỏa đã bỏ quên nơi thềm quá khứ.

Ko Soo diễn tròn vai, mạnh mẽ và không quá u buồn nên có đôi phần khiến khán giả không thấy được vẻ bơ vơ cô độc của người con trai sống và giết người vì người con gái mình yêu. Tuy nhiên đối với movie đôi khi không cần nhấn quá sâu vào tâm lý nhân vật, sự mạnh mẽ và bạo liệt mà Ko Soo diễn cần thiết cho sự dứt khoát cần có với cách thể hiện súc tích của movie. Phim có nhiều cảnh quay gợi, đôi chỗ yếu tố sex-nghệ thuật được sử dụng không tiết chế. 7

Psychic (2010)

Phim hành động trời ơi đúng kiểu Hàn xẻng. Nội dung hơi vẩn vớ xíu, phim viết về cuộc đấu tranh giữa hai người có siêu năng lực trên hai chiến tuyến. Một người có khả năng dùng mắt điều khiển người khác gây náo loạn, một người có khả năng bất tử. Và từ đầu đến cuối họ đấu tranh theo bản năng sẵn có, hình thức đấu tranh không phát triển lên được chút nào mà cứ lừng khừng mãi ở trạm tàu, mỉa mai là não siêu nhân không đặc biệt như biệt năng của họ.

Twist của phim tệ hết chỗ nói, thiết kế tình huống ẩm ương chán không thể tả, mà đánh đấm cũng chẳng khá khẳm gì. Nội dung phim giống như anh chàng khù khờ mãi cứ khù khờ, không biết khoét vào gót chân Asin nhãn tiền của đối phương, không tận dụng hết mọi khả năng có thể để hủy hoại sức mạnh, nói chung là không sử dụng trí tuệ đấu tranh mà toàn thấy đâm đầu vào chốn dụng võ của đối phương như thiêu thân lao đầu vào chỗ chết để đạo diễn ngồi không rảnh rỗi phô diễn kỹ xảo. Một bộ phim đầu tư  công phu nhưng nội dung nhạt nhẽo chẳng đọng lại gì.

Ko Soo diễn vừa vặn nên vớt vát được phần nào cảm tình với phim, Kang Dong Won diễn cũng khá, tuy nhiên tương tác giữa hai nhân vật chính thiếu lửa. 4

Categories: Korean movies | Tags: , , , | 5 Comments

Review 4 movie có Lee Dong-wook

Lee Dong Wook không phải mà một diễn viên điện ảnh nổi tiếng của Hàn Quốc, cậu nổi danh với drama hơn. Số lượng movie mà Lee Dong-wook đóng chỉ đếm trên đầu ngón tay, dừng lại ở số 4 mà thôi. Tuy nhiên tôi thích cách chọn vai diễn của Lee Dong-wook, chúng nhẹ nhàng nhưng có một chút sâu lắng khiến người ta lưu luyến sau khi xem xong. Lee Dong-wook là một diễn viên Hàn hiếm hoi chọn phim có gu riêng, không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi sự bóng bẩy của phim Hàn gần đây.Lối diễn xuất của Lee Dong-wook nhẹ nhàng, tự nhiên có một thoáng buồn nhẹ khiến người xem xao xuyến. Bởi vì cách chọn vai diễn không nhằm mục đích nổi bật diễn xuất nên Lee Dong-wook có ít đất diễn để thể hiện khả năng diễn xuất trước khán giả Hàn-vốn rất coi trọng những vai diễn phô bày diễn xuất. Lee Dong-wook hay chọn vai có tâm lý nhân vật phức tạp nhưng ít thể hiện trạng thái tình cảm ra ngoài, những nhân vật có chút thờ ơ để diễn đúng vẻ thờ ơ và cũng không có những cảnh cố tình diễn vẻ thờ ơ đấy, thờ ơ vốn chỉ để thờ ơ mà thôi. Những cuộc chiến tâm lý trong phim được Lee Dong-wook chọn thường không phải là cuộc chiến bề nổi, mà có độ chìm nhất định để thể hiện bất ngờ, và đủ để giữ lại mất mát cũng như nỗi đau của nhân vật.

Review ngắn 4 phim Lee Dong-wook đóng lần lượt theo năm phát hành của phim.

Arang (2006)

 Phim ma mà không phải phim ma, không phải phim ma nhưng là phim ma. ^^ Nói lòng vòng  để tránh spoiler, bởi vì tôi thích twist này của phim nhưng sẽ không phân tích để giữ lại tính hấp dẫn. Phim kể về vụ giết người hàng loạt và những bí ẩn về cách thức giết người cũng như lý do giết người. Phim tạo được cảm giác đối với người xem trong cách quay phim cũng như cách thể hiện, không quá chú trọng đến miêu tả lại những cái chết, mà chú trọng đến cách thức họ chết hơn, tôi thích cách thể hiện này.

Nội dung tương đối hợp lý, cách thức thể hiện thông minh tuy có giông giống một truyện của Sherlock Home. Cấu trúc hợp lý và đồng đều giữa các nhân vật, không lên gân quá đà. Kết cấu đan xen được bí ẩn, tuy cách thể hiện còn đôi chút chưa nhuyễn, nhưng sử dụng bí ẩn không chỉ để là bí ẩn mà nhằm thể hiện tâm lý nhân vật nên hợp tình để kết thúc vấn đề tròn trành. Lee Dong-wook diễn vừa vặn, tuy cảm xúc thời điểm đôi chỗ vẫn chưa thật chín, vẫn có thể diễn tốt hơn nữa. Song Yoon-ah diễn thiếu lửa ở những chỗ cần thiết, nhưng lại overact ở những đoạn không cần thiết là một điều đáng tiếc, tuy nhiên nhìn chung diễn ra tâm trạng nhân vật nên không đến nỗi khó chịu. 6

The Perfect Couple (2007)

 Phim này dễ xem nhất vì là phim hành động hài hước. Câu chuyện của một viên cảnh sát nóng nảy và một nữ phóng viên tưng tửng cùng chiến đấu chống lại xã hội đen buôn ma túy. Phim đơn giản, tình tiết cuốn hút vừa đủ, hài hước cũng vừa đủ. Nhìn chung nội dung phim không có vấn đề gì đáng khen, nhưng cũng chẳng có gì đáng chê, tuy có đôi chỗ phim thể hiện sự tưng tửng của mình hơi quá đà, nhưng cũng chưa đến mức khó chịu.

Thích cách chọn vai của Lee Dong-wook, một nhân viên cảnh sát bắn súng rất giỏi nhưng sợ vật nhọn đối diện với chứng bệnh tâm lý của mình, mà cảnh sát ở Hàn đúng là sợ dao hơn sợ súng thật do luật pháp Hàn cấm sử dụng súng. Mấy phim truyền hình Hàn có xu hướng súng ống xạo cho giống phim Mỹ đùng đoàng chứ phim điện ảnh thì đỡ hơn. Ngoài ra tương tác tình cảm của phim dễ thương, tửng tửng xem được. Lee Dong-wook diễn duyên dáng, đánh đấm ra trò, thể hiện bạo lực vừa đủ trên con đường đi tìm sự công bằng. Nữ chính diễn xuất không duyên dáng đúng theo yêu cầu vai diễn nên ổn. 6

Hearbreak Library (2008)

 Phim này là phim dở nhất trong 4 phim. Dở vì đạo diễn đi vào dòng phim thế mạnh của Nhật-dòng phim giải tỏa bi kịch. Nói chung nếu ai không chuyên dòng phim này thì xem cũng không đến nỗi nào, phim cũng tiệm cận được vấn đề, nhưng không đi đến cuối vấn đề được vì phim giữ lại tính hấp dẫn và bất ngờ của câu chuyện nhưng chọn điểm vỡ không đắt. Tuy nhiên vì lý do như trên nên phim dễ xem hơn vì ít buồn ngủ hơn trong đề tài vốn dĩ khiến khán giả gật lên gật xuống nếu không quen.

Hearbreak Library không phải phim hay nhưng là một phim có thể mang lại cảm xúc cho khán giả xem nó, có một chút trống vắng, bơ vơ trên hành trình tìm về trang sách thứ 198. Cách giải quyết vấn đề rất Hàn khi mục đích mang đến cho khán giả là trả lời câu hỏi có tìm được không, chứ không phải tìm được cái gì. Tuy nhiên thích diễn xuất lơ ngơ của Lee Dong-wook trong phim này, cũng như có một chút cảm tình với đoạn kết vỡ ra của phim, tuy có cố sâu sắc hóa vấn đề. 4

The Recipe (2009)

 Có cảm tình với 30 phút cuối phim, thích đoạn kết, nhưng thật sự món mầm đá phim cho ăn hơn một tiếng đồng hồ đoán già đoán non phát mệt. Phim nói về sự ra đi và ở lại, nói về vẻ đẹp cũng như sức cuốn hút của đậu tương và men rượu. Nhìn chung là một phim đi tìm lại vẻ đẹp của nông thôn Hàn Quốc, thể hiện lại câu chuyện tình yêu có chút buồn và hành trình chợ đợi và tìm về tình yêu của nhân vật chính, tuy rằng hành trình đó chẳng đi đến đâu nhưng ít nhất người ta đã chờ đợi và đi tìm sự chờ đợi.

Trong phim có một số yếu tố huyền hoặc, một số yếu tố mơ màng phi lý, tuy nhiên bởi mơ màng vốn dĩ đã phi lý nên không thành vấn đề. Ba mươi phút cuối của phim quay đẹp, thanh thoát, dịu dàng nên xem rất thích. Hoa đào dịu dàng, khung cảnh đơn sơ bình yên nên lãng mạn. Đoạn kết thoáng buồn nhưng thanh, giữ kỷ niệm ở lại với những chú bướm tràn về, và ra đi với số phận sắp đặt một ngày trời lãng du.

Nhìn chung 2 /3 thời lượng đầu phim với 1/3 thời lượng cuối lạc nhau, diễn xuất của nam diễn viên đảm nhận vai người đi tìm hiểu vấn đề thiếu duyên dáng nên câu chuyện cũng vì thế tạo cảm giác lạc lõng, người xem hoàn toàn có thể tua qua vẫn hiểu hết vấn đề ở 1/3 thời lượng cuối. Đó là điểm yếu lớn nhất của phim.

Phim thích hợp với những khán giả thích phim buồn với sad ending như tôi. Diễn xuất không nổi bật, nhưng tổng thể không khí đượm buồn của phim đẹp, một câu chuyện buồn không nhằm lấy nước mắt đã là một thành công đối với phim Hàn, hơn nữa phim thể hiện được vẻ đẹp thiên nhiên cũng như vẻ đẹp của lòng người một cách đơn giản và thuần khiết nên cũng trong lành như những giây phút cuối phim. Lee Dong-wook và Lee Yo-won xuất hiện rất ít nhưng những cảnh cả hai xuất hiện đều gợi. 5

Tôi sử dụng một cảnh đẹp trong Recipe để kết bài. Một phần vì poster Recipe không thể hiện được vẻ đẹp của phim nên mới phá bố cục bài để bổ sung.

Bài viết liên quan

Các drama Lee Dong Wook đóng

Categories: Korean movies | Tags: , , , , , | 19 Comments

Create a free website or blog at WordPress.com.